Chương 5
còn những hệ lụy kéo theo thì khỏi cần nói, ai cũng hiểu được lợi hại bên trong.
Đang yên đang lành lại chuyển từ Số 1 sang đây, e là từng gây chuyện gì đó.
Nhạc Dư chỉ dám thầm than thở, nhận bản lý lịch của học sinh chuyển trường, liếc qua một lượt rồi ngước lên cười “Không vấn đề.
Lớp em người ít, em ấy đến là vừa tròn sĩ số.” Cao Vân cũng nghĩ vậy.
Khi phân ban tự nhiên xã hội, lớp 11 6 vốn ít hơn mấy lớp khác, có thêm một bạn sẽ cân bằng số lượng.
Chị ngó đồng hồ “Thế nhé, lát nữa em ấy đến trường chị sẽ đưa thẳng qua gặp em.” Nhạc Dư ngoài mặt điềm nhiên nhận lời, trong bụng thì tặc lưỡi, cậu này có vẻ lai lịch không nhỏ.
Đợi Cao Vân đi rồi, cô lại xem tờ A4 trên tay thêm lần nữa, miệng vô thức lẩm nhẩm hai chữ ở mục họ tên “Lục Thương.” Lục Thương đến đúng vào tiết Ngữ văn của Nhạc Dư.
Cao Vân dẫn thẳng cậu tới cửa lớp 11 6, đánh tiếng với Nhạc Dư rồi khoát tay đi luôn.
Người thật khác ảnh chụp đôi chút.
Đó là ấn tượng đầu tiên của Nhạc Dư khi nhìn thấy Lục Thương.
Trong bức ảnh dán trên hồ sơ, Lục Thương nhíu mày, mí mắt sụp một nửa như còn ngái ngủ, đôi môi mím chặt mang theo vẻ khó ở của người gắt ngủ.
Tổng thể không có gì nổi bật, thậm chí còn hơi dữ.
Nhưng ngoài đời thì khác.
Ngoài đời, Lục Thương cao gầy, mắt mi thanh tú, dù mặt không biểu cảm cũng chẳng khiến người ta sợ hay khó chịụ Tám phần là nhờ đôi mắt như biết cười, đuôi mắt rủ xuống, nom vô tội cực kì.
Không hiểu bức ảnh kia chụp kiểu gì nữa.
Cao Vân đi rồi, Nhạc Dư lặng người một thoáng, sau mới đưa cậu học trò mới vào lớp.
“Em tự giới thiệu trước đi.” Lục Thương liếc Nhạc Dư, lặng lẽ bước lên bục, cầm phấn viết tên mình lên bảng.
Đặt viên phấn xuống, giọng thiếu niên tròn và sáng, ăn khớp với diện mạo cất lên “Lục Thương.” Nhạc Dư còn đang chờ câu tiếp theo thì cậu đã bước xuống bục.
Lục Thương tự đi xuống dãy cuối lớp, ở đó vì gần thùng rác nên chẳng ai ngồi, vừa khéo còn trống một chỗ.
Cậu lại chẳng chê, thản nhiên ngồi xuống, phớt lờ hàng chục ánh mắt đồng loạt ngoái lại.
Nhạc Dư chỉ biết than thầm, lần này cô nhận đúng phải củ khoai nóng rồi.
Vào buổi chiều, khi tiết học cuối chỉ còn một phút, Hoắc Tuân nhắn tin bảo đã đến, như thể đã căn chuẩn thời gian.
Nhạc Dư không đọc được tin ngay lúc ấy.
Tiết tự học cuối bị Vương Thận lấy luôn để dạy Toán, cô muốn giao bài tập nên phải đợi thầy dạy quá giờ bước ra rồi mới vào lớp giao nhiệm vụ học thuộc văn ngôn cho ngày mai.
Xe đỗ ở vị trí kín đáo, phía sau cửa hông trường Bắc Hoài, ra cửa rẽ trái, dưới cây du thứ năm là chỗ đỗ quen thuộc của Hoắc Tuân.
Đợi Nhạc Dư vòng qua khu giảng đường tới cửa hông thì đã nửa tiếng trôi qua.
Vừa lên xe, Nhạc Dư đã nghiêng người ôm lấy Hoắc Tuân, cô đến muộn thì cũng nên ra dáng xin lỗi.
Vách ngăn trong xe đã kéo lên, cô cúi đầu hít nhẹ nơi yết hầu của Hoắc Tuân, rồi làm bộ kêu lên “Trời ơi, em ngửi thấy mùi trai đẹp ” Hoắc Tuân vòng tay ôm eo cô, mặt lạnh, lời cũng lạnh “Xem ra mùi trai đẹp này chưa đủ nồng, nửa tiếng sau em mới lần ra được.” Còn đùa được tức là không giận.
Với lại, họ không đến mức giận dỗi vì