Chương 4
ty,” ngụ ý là kể cả cô rảnh, anh cũng khó có thể dành cho cô trọn vẹn thời gian, nên cô đừng tự trách.
Cô đẩy mặt anh ra “Vậy đừng nói còn hơn.” Miệng chê thế thôi, chứ người vẫn ôm dính lấy anh.
Cô ngáp khẽ, “Buồn ngủ quá.” “Ngủ đi, mai anh gọi.” Cô lầm bầm “Còn chưa biết ai gọi ai.” Từ ngày làm chủ nhiệm, Nhạc Dư siêng hẳn lên, nhưng lần công tác vừa rồi Hoắc Tuân đi nửa tháng nên dĩ nhiên không biết.
Anh thì lúc nào cũng bận rộn như vậy.
Hôm sau, chính Hoắc Tuân gọi Nhạc Dư dậy.
Nhạc Dư nhắm mắt đánh răng, lúc mở miệng nói, một vệt bọt trắng bắn lên tay “Anh dậy từ lúc nào thế?” Hoắc Tuân ăn mặc chỉnh tề, đang đeo đồng hồ, cúi đầu đáp “Năm giờ bốn mươi.” Nhạc Dư cạn lời.
Xem ra có siêng đến mấy cô cũng chẳng sánh bằng đồng hồ sinh học của anh.
Nghĩ đi cũng lạ, những lần Hoắc Tuân không ở bên, hôm sau cô tỉnh ngủ khá nhanh, nhưng chỉ cần tỉnh dậy trong vòng tay anh là buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Cô hớp một ngụm nước rồi súc miệng, vẩn vơ nghĩ chắc là do chuyện phòng the ảnh hưởng, tuyệt đối không phải vì cô quá lười.
Dù sao có với không cũng khác nhau rõ rệt.
Hôm qua mưa suốt cả ngày, sáng đến, không khí thoang thoảng mùi đất ẩm man mát, hít vào mà tỉnh cả người.
Hoắc Tuân muốn đưa Nhạc Dư tới trường trước rồi mới đến công ty, Nhạc Dư cười tủm tỉm, than “Thế thì phải đi đường vòng, phiền lắm.” Hoắc Tuân liếc cô, buồn cười “Nếu em đừng cười lộ liễu thế, anh còn sẵn sàng phối hợp mà nói là không phiền đấy.” Cô càng đắc ý “Yêu đương vốn đã là chuyện phiền phức mà.” Hoắc Tuân không phản bác.
Hai người ra cửa sớm nên chưa vào giờ cao điểm, mười phút thoắt cái trôi qua.
Thấy sắp đến trường cấp ba Bắc Hoài, Nhạc Dư ôm cổ Hoắc Tuân cạ qua cạ lại.
May mà hôm nay không đánh phấn nền, chứ có đánh là cô cũng lười nũng nịụ Cô nói “Tối nay mình ăn với nhau nhé.” Hoắc Tuân gật đầu “Chiều anh qua đón em.” Lời vừa dứt, xe cũng dừng.
Nhạc Dư quấn lấy anh một chốc rồi mới chỉnh lại vạt váy đang xốc xếch.
Cô vỗ nhẹ mặt anh “Đến nơi thì nhắn tin cho em.” Hoắc Tuân nghiêm trang ừ một tiếng, bàn tay hư lại nhéo hai cái vào mông cô “Đi đi.” Nhạc Dư liếc anh tài xế phía trước, thấy người ta ngồi vững như bàn thạch, mặt không đổi sắc.
Mặt cô lại nóng ran, chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi.
“Em đi đây.” Nói xong, Nhạc Dư xách túi xuống xe.
Vào đến cổng trường, cô ngoái lại, thấy xe vẫn đỗ ở đó thì mím môi cười.
Thời tiết hôm nay đúng là dễ chịụ Vừa vào văn phòng, Nhạc Dư đã bị tổ trưởng khối gọi ra ngoài.
Tổ trưởng tên Cao Vân, là một người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi, mắt tam giác hơi xếch, đầu mũi tròn, môi dày.
Các đường nét tưởng chừng không ăn nhập ghép lại lại chẳng hề lạc điệu, nhìn lâu còn thấy chị hiền và hơi ngô nghê.
Khi cười, chị có một lúm đồng tiền rất sâụ Lúc này, Nhạc Dư cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào cái lúm ấy.
“Đại khái là vậy.
Cậu bé đó chuyển từ Số 1 sang, thành tích không tệ.
Em nhận lớp chắc cũng không quá vất vả.” Ở Bắc Hoài, trường cấp Số 1 và trường cấp ba Bắc Hoài như hai mũi nhọn đối đầu, chẳng ai chịu nhường ai.
Mỗi năm có hai thủ khoa, hoặc thuộc Bắc Hoài, hoặc thuộc Nhất Trung,