⬅ Trước
Tiếp ➡
Chương 19

Vì niềm vui chiếm phần nhiều, nên chút càm ràm cũng theo gió mà bay biến.
Nhạc Dư tìm vài túi giấy gói bánh, gói lớn cho Hoắc Tuân, mấy gói nhỏ đưa trợ lý Sử để anh chia cho đồng nghiệp.
Ngồi lên taxi, ngắm những tòa cao ốc lướt qua ngoài cửa kính, Nhạc Dư nhớ lần đầu tới công ty tìm Hoắc Tuân.
Khi ấy mới quen chưa bao lâu, cô muốn tạo bất ngờ cho anh, trên đường đã tự biên cả loạt drama lố bịch như bị chặn ngoài cửa, lễ tân trở mặt, hay tình cờ gặp trai đẹp trong thang máy… mà rốt cuộc chẳng chuyện nào xảy ra.
Vừa đến chân tòa nhà đã gặp ngay trợ lý Sử, bình tĩnh đưa cô lên thẳng văn phòng Hoắc Tuân.
Người trong cao ốc ai nấy bận tối mắt, liếc cô một cái cũng lười.
Đã thấy cụt hứng thì chớ, mà cụt hơn còn ở phía saụ Hoắc Tuân đang họp, cô ngủ gật trong phòng nghỉ, đợi anh họp xong đến gọi dậy.
“Chảy nước miếng kìa,” là câu đâu tiên anh nói khi cô mở mắt, đời này khó mà quên được.
Xe dừng bánh, Nhạc Dư hoàn hồn, trả tiền bước xuống, suýt để quên cả túi bánh to tướng.
Trợ lý Sử đã đứng đợi từ trước.
Nhận túi từ tay cô, trợ lý Sử báo cáo theo lối công việc “Cô Nhạc, giám đốc đang họp, khoảng hai mươi phút nữa mới kết thúc.” Nhạc Dư gật đầu “Tôi thấy tin nhắn rồi.” “À đúng rồi,” Trợ lý Sử ngừng một nhịp, “Giám đốc Hồ cũng đang ở văn phòng.” “Hồ Đông Du à?” Hồ Đông Du là bạn chí cốt của Hoắc Tuân, bề ngoài chỉn chu mà mồm miệng láu táu, tự xưng “Đao Lang1 Bắc Hoài” để dựng nên hình tượng vĩ đại, thật ra chỉ dọa được mấy người chưa gặp bao giờ.
1 刀郎 Đao Lang là nghệ sĩ nhạc pop/folk Trung Quốc, tên thật La Lâm, sinh năm 1971 tại Tứ Xuyên, có hình tượng nam tính.
Anh chàng có vóc dáng cao gầy, nếu ở thời cổ đại thì đúng kiểu thư sinh trắng trẻo yếu đuối, mong manh.
Ấn tượng đầu của Nhạc Dư về chàng ta là đẹp trai, liếc một cái là quên béng cái danh “Đao Lang Bắc Hoài”.
Không những thế, anh chàng còn mồm mép tép nhảy, nói mười câu chỉ nghe được một, mà độ chân thật của câu ấy thì còn phải xem xét.
Theo lý, Nhạc Dư không nên làm bạn với kiểu người này, nhưng cô vốn nông cạn, thích ngắm mặt đẹp, hơn nữa vì đây là bạn thân nhất của Hoắc Tuân, khác với những mối xã giao ngoài, nên dù Hồ Đông Du có lấc cấc, cô vẫn sẵn lòng kết bạn.
Cô không chỉ nông cạn, mà còn rất biết nịnh.
Vừa vào văn phòng, hương gỗ đàn hương lẫn tuyết tùng mát lạnh ập tới.
Nhạc Dư lùi hai bước, né vòng ôm nhiệt tình của Hồ Đông Du “Bình tĩnh nào.” “Nhạt thật đấy.” Hồ Đông Du tùy hứng nói rồi vỗ tay quay lại ghế, “Chắc Tiểu Sử báo trước, chứ không là cậu đã nhào vào lòng tôi rồi.” Nhạc Dư lườm anh chàng “Hôm nay Hoắc Tuân không xịt nước hoa.” Hồ Đông Du bật lại “Mũi chó.” Nhạc Dư thầm nghĩ, đúng là mặc chung quần thủng đáy mà lớn lên với nhau, cả hai đều thích trêu cái mũi của cô.
“Còn nữa, nói trước nhé, chuyện cậu và Hoắc Tuân vẫn đang yêu nhau không phải tôi rêu rao, là Nhiếp Sướng to mồm bô bô khắp nơi nhé, tôi không nhiều chuyện thế đâụ” Vì Nhạc Dư không thích gặp bạn bè Hoắc Tuân nên anh hiếm khi đưa cô ra mắt.
Người ngoài bèn đồn anh là “kim cương độc thân”, trong vòng rất được săn đón.
Nhạc Dư không để tâm, Hoắc Tuân cũng kệ,


⬅ Trước
Tiếp ➡