Chương 18
Tuân không rút ra quá nửa rồi mới ấn vào sâu hơn như trước, mà đổi sang vào sâu ra cạn, nắc cho hoa tâm trướng căng.
Nhạc Dư rên rỉ loạn xạ, lúc thì đòi nhẹ, lại lúc muốn mạnh, chẳng mấy chốc, cả người đã nhũn ra như nước.
Thấy cô lại sắp lên đỉnh, Hoắc Tuân kịp rút cây thịt ra, một luồng xuân thủy phun ra, dội ướt hai túi ngọc nặng trĩụ Anh bế Nhạc Dư xuống khỏi quầy, để cô đứng dưới đất, nhưng cô đã hết sức, phải co một chân vắt lên khuỷu tay anh, chân còn lại kiễng hờ.
Nhân lúc cửa mình còn mấp máy nuốt nhả, dương vật lại từ tốn ấn sâu vào, đến mức mông cô va phải cánh tủ lạnh phía saụ “A… căng quá…” Sợ tủ lạnh không chịu nổi nhịp va chạm quá đà, Nhạc Dư ôm chặt lấy anh, gậy thịt vì thế càng lút sâu hơn, “Chạm… chạm tới rồi… nhẹ chút…” Miệng Hoắc Tuân tỏ vẻ vô tội, dưới hông lại càng ra sức “Anh không nhẹ chỗ nào?” Lúc này Nhạc Dư không còn hơi đâu mà trả lời.
Hoắc Tuân nắc càng lúc càng nhanh, hơi thở phả bên tai cô càng dồn dập.
Cô như ở giữa lò lửa, toàn thân bỏng rẫy, xương cốt bị nung đến giòn tan.
Trước mắt như lấp lánh tia lửa nổ tí tách.
Nhạc Dư ưỡn thẳng lưng, mười ngón bấu sâu vào da thịt anh.
Chỉ nghe mấy tiếng rên đè nén, cơ thể cô bỗng rỗng không, hạ thân như mất kiểm soát mà ào ạt tuôn nước.
Theo làn sóng cực khoái cuồn cuộn, gậy thịt vừa rút khỏi khe nhỏ bắn dịch nóng bỏng lên bẹn cô.
Vài vệt tinh đặc sệt men theo bắp đùi chảy xuống đầu gối, rơi ướt cả một mảng sàn.
Nhạc Dư như kiệt sức, treo trên cổ Hoắc Tuân.
Cái bụng không đúng lúc réo òng ọc hai tiếng.
Cô hỏi “Anh đói không?” Hoắc Tuân đáp “Giờ thì no rồi.” Sau tuần này là Quốc khánh, Nhạc Dư cũng như học sinh sẽ có một kỳ nghỉ dài xa xỉ.
“Cậu có đi chơi với tớ không?” Nhạc Dư lắc đầu, chợt nhớ đầu dây bên kia Phan Bối đâu có nhìn thấy, bèn nói tiếp “Thôi, tớ muốn ở cạnh Hoắc Tuân.” “Hoắc Tuân á?” Phan Bối tặc lưỡi, “Mặt trời mọc đằng tây à?
Anh ấy có thời gian để đón Quốc khánh với cậu hả?” ““Không, anh ấy không rảnh.” Nhạc Dư nói, “Tớ sẽ theo anh ấy đến công ty.” Phan Bối “…” Cúp máy xong, Nhạc Dư bĩu môi với căn nhà trống vắng.
Tuy Hoắc Tuân không phải đi công tác, nhưng anh vẫn phải đi làm.
Anh không như cô, có đợt là nghỉ trọn, sáng sớm đã đến công ty rồi.
Một mình rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Nhạc Dư xuống giường vào bếp nướng mấy mẻ bánh quy nhỏ.
Nếm thử thấy ổn, nghĩ của ngon phải biết chia, cô quyết định ghé công ty của Hoắc Tuân.
Nhạc Dư bắt đầu quen Hoắc Tuân từ năm hai đại học.
Đến giờ, số lần cô đến công ty anh đếm trên một bàn tay là hết.
Vài năm trôi qua, cũng chỉ có mỗi trợ lý Sử theo Hoắc Tuân bảy năm là biết cô tồn tại.
Lý do rất đơn giản, Nhạc Dư không muốn trộn lẫn cuộc sống của mình với anh.
Người quen chung càng nhiều, chẳng may chia tay lại càng ngượng.
Có điều, ở nhà lúc này chán quá, nhất là khi biết rõ hai người đang ở cùng một thành phố.
Những kỳ nghỉ dài trước đây, nếu Hoắc Tuân không ở bên, cô sớm đã rủ Phan Bối đi chơi.
Bây giờ anh ở đây, đã không thể đi cùng mà còn “chiếm” thời gian của cô, đúng là… nhưng cô lại chẳng giận nổi, chỉ có thể thỏa hiệp với anh.