⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn yêu Nhậm Tuyết, đương nhiên không muốn làm tổn thương cô, càng hi vọng cô thật tâm mà đáp trả lại tình cảm của hắn. Có điều Nhậm Tuyết cứ một hai chống lại như vậy, hắn mỗi lần đều không thể kiềm chế thú tính của bản thân. Chuyện đã đến nước này, có lẽ ngoài phương pháp của Lạc Nhạn hắn cũng không còn cách nào khác.
Bên dưới có tiếng xe ô tô chạy tới, sau khi người trên xe chạy vào đưa cho hắn một bọc đen lớn thì nhanh chóng rời đi. Vi Sinh Duật trở lại căn phòng kia, cởi ra băng bịt mắt, đối mặt với đôi mắt thù hận của Nhậm Tuyết càng làm hắn tức giận.
Đã hận, như vậy để mặc Tiểu Tuyết hận đi.
Dù sao cô cũng chỉ có thể thuộc về hắn.
Lần này nhờ có gel bôi trơn, hắn có thể một lần mà đút cho hoa huyệt ăn toàn bộ gậy thịt. Hai tay Nhậm Tuyết đau tới nắm lại bật ra máu đỏ tươi. Huyệt động vốn mềm ấm bị gel lạnh đột ngột tiến vào, ép nó căng ra bóp lấy. Ngay cả kêu lên, cô cũng không thể kêu được.
"Tiểu Tuyết ngoan, đợi em đủ tuổi, chúng ta sẽ đăng ký kết hôn." Vi Sinh Duật dùng tay che đi đôi mắt thống khổ của Nhậm Tuyết, bản thân hắn cũng không muốn làm tới bước này. Trong lòng hắn cũng vô cùng đau đớn "Đừng sợ, rồi sẽ ổn thôi."
Càng nghe những lời dịu dàng đối lập với hành động của hắn, Nhậm Tuyết càng thập phân fkhinh bỉ.
Cô trực tiếp quay đầu đi, không muốn đối diện với khung cảnh trước mắt.
Bên dưới Vi Sinh Duật bắt đầu cảm nhận được khoáı cảm mật huyệt đem tới, không nhịn được mà di chuyển ngày càng nhanh, mỗi lần đều chèn ép vách thịt tới căng tức. Dâm thủy̠ cũng từ từ chảy ra ngày càng nhiều, giống như một dòng nước mấm mơn trớn dương vật.
Vi Sinh Duật bắn ra.
Đây cũng là lần đầu tiên của hắn. Nhậm Tuyết cảm nhận được bên tɾong bị rót đầy, hoảng hốt đưa tay nắm chặt lấy tay áo Vi Sinh Duật. Như vậy... cô sẽ mang thai mất. Không muốn... Thất sự không muốn.
Vi Sinh Duật thấy Nhậm Tuyết liên tục dùng hết sức lực lắc đầu, ánh mắt long lanh cầu xin hắn. Dịu dàng đưa tay vuốt đi những giọt nước mắt lấp lánh trên khuôn mặt xinh đẹp "Giờ tôi để em cử động, em ngoan ngoãn nghe lời tôi, có biết chưa?"
Nhậm Tuyết cảm nhận được cơ thể mình có thể cử động trở lại, miệng cũng có thể phát ra âm thanh, vội vàng bò dậy nắm lấy tay Vi Sinh Duật " Anh... Cho em thuốc, làm ơn."
Nhậm Tuyết cảm được bên tɾong chất dịch vừa nhiều vừa nóng bỏng, hơn nữa hiện tại còn là thời kỳ nguy hiểm của cô, quả thật sẽ có khả năng mai thai mất.
Vi Sinh Duật từ từ gỡ tay cô ra, đặt nó lên trên cự vật của hắn "Nó còn chưa vui vẻ, em làm nó vui vẻ tôi liền cho em thuốc."
Bên dưới vì vừa xuấtra sờ vào liền có chút mềm, nhưng thật nhanh đã cứng lên to lớn tɾong thay Nhậm Tuyết, tinh dich tɾong huyệt động cũng the0 động tác của cô mà chảy ra ngoài. Nhậm Tuyết hoảng hốt rút tay ra, muốn lùi lại phía saụ
"Không phải vừa làm rồi sao?" Bên dưới vẫn truyền tới cảm giác căng rát cùng đau nhức, cô thực sự không thể thừa nhận vật lớn đó tiến vào lần nữa "Em... em còn đau lắm."
"Vậy dùng miệng đi." Giọng nói Vi Sinh Duật vang lên, hắn không có ý định muốn khoan nhượng.

⬅ Trước Tiếp ➡