⬅ Trước Tiếp ➡
Nhậm Tuyết tuyệt vọng bất lực ngồi sụp xuống, mắt nhìn về nơi vô định một hồi lâụ Làn da trắng nõn vẫn còn vương đầy dấu vết ân ái. Vi Sinh Duật cũng không vội vàng, nhìn cô không lên tiếng.
"Anh ơi... có thể... lần sau hay không?" Nhậm Tuyết muốn lên tiếng thương lượng, nơi kia không sach sẽ, làm sao cô có thể ngậm nó được chứ "Cho em thuốc trước, cho em thuốc trước nhé..."
Cô thật sự gấp gáp.
Tình hình hiện tại, khảng định Vi Sinh Duật sẽ không thả cô ra ngoài, cô lại không thể có thai được. Cô còn chưa h0àn thành được việc học. Cô còn quá trẻ, cô thật sự không muốn.
"Em còn không làm, thì đừng hòng có được thuốc." Vi Sinh Duật vốn cũng chưa muốn để cô có con, hiện tại cơ thể Nhậm Tuyết còn chưa phát triển h0àn thiện, sinh ra không tốt cho cô chút nào.
Hắn cũng đặt cược, Nhậm Tuyết sẽ làm bất cứ điều gì để lấy được thuốc tránh thai.
Vi Sinh Duật xoay người giả bộ muốn rời đi, từng bước chân của hắn tạo ra tiếng động trên sàn giỗ, giống như kim đồng hồ không ngừng đếm ngược. Tim Nhậm Tuyết đạp không thể kiểm soát, tɾong đầu ngổn ngang suy nghĩ.
Vi Sinh Duật đã đặt tay lên tay nắm cửa, mở ra một ánh sáng le lói.
"Anh ơi... anh ơi... đừng đi mà." Nhậm Tuyết cho rằng hắn thật sự sẽ đi mất "Em làm... em sẽ làm mà..."
Cô vội vàng muốn chạy tới chỗ Vi Sinh Duật, bởi vì đôi chân vô lực cùng nơi tư mật đau đớn mà té nhào xuống giường. Không kịp kêu đau mà bò về phía Vi Sinh Duật, lần nữa nắm lấy ống quần hắn.
Vi Sinh Duật đóng cửa lại, Nhậm Tuyết không biết mình nên cảm thấy tuyệt vọng hay vui vẻ.
"Tự lấy nó ra đi." Vi Sinh Duật ngồi lại trên ghế đặt cạnh giường, tùy ý dang rộng hai chân thon dài.
Nhậm Tuyết khó khăn lắm mới có thể đi tới bên cạnh hắn. Đôi tay run rẩy kéo ra khoá quần, động tác quá chậm chạp khiến Vi Sinh Duật không hài lòng.
"Em có làm hay không? Chậm chạp như vậy " Hắn làm bộ không kiên nhẫn muốn rời đi "Tôi cũng không có ép em "
"Không Em làm mà." Nhậm Tuyết vội vàng giữ hắn lại "Đừng đi..."
Cô cố gắng điều khiển tay nhanh chóng cởi ra lớp quần lót, dương vật Vi Sinh Duật sớm đã cương cứng từ lúc nào, vừa được giải phóng liền nhanh chóng bật ra.
Nhậm Tuyết ngửi được mùi hương thuộc về bản thân, cũng ngửi được mùi hương nam tính thuộc về Vi Sinh Duật.
"Anh..." Nhậm Tuyết còn muốn nói gì đó, lại bị Vi Sinh Duật thừa cơ cô mở miệng nhanh chóng đưa côn thịt vào xâm chiếm bên tɾong.
Ấm ấm cùng mềm mại, cái lưỡi nhỏ vì bị vật nam tính chiếm mất chỗ để mà liên tục đảo qua xung quanh, có đôi lúc chạm vào điểm mẫn cảm khiến Vi Sinh Duật không kìm được rên khẽ một tiếng.
Mặt Nhậm Tuyết nhanh chóng vì thiếu dưỡng khí mà tái xanh. Cổ họng cũng bị chọc tới buồn nôn.
"Oẹ..." Nhậm Tuyết vừa được thả ra, liền chật vật bò dưới đất nôn khan.
"Em không biết thở bằng mũi à?" Vi Sinh Duật vốn đang thoải mái, đột ngột phải rút ra khiến hắn thập phần khó chịụ
"Em... Không phải...." Đầu óc Nhậm Tuyết bị động tới mơ hồ "Lớn quá... Thật sự không ngậm được."
Nước mắt rơi lã chã xuống dưới tấm thảm trải đắt tiền.

⬅ Trước Tiếp ➡