"Để "anh trai" xem xem chúng ta " thân thiết" tới thế nào." Vi Sinh Duật cầm lên một con dao phẫu thuật sắc bén, chăm chú ngắm nghía nó. Sau đó từ từ tiến tới bên cạnh Nhậm Tuyết.
Dao phẫu thuật nhè nhè như có như không lướt trên da thịt thiếu nữ.
Nhậm Tuyết run đến lợi hại " Đừng... Anh ơi... Không thể chơi như vậy được đâu Nguy hiểm lắm...."
Cô cố gắng khống chế cơ thể mình ở trạng thái bất động, trái tim vốn đã đập như muốn nảy ra khỏi lồng ngực. Là người học y nhiều năm, cô biế rất rõ chất lượng của mũi dao này.
Chỉ cần hắn lỡ tay một chút, lưỡi dao sắc bén sẵn sàng ghim chặt vào da thịt cô, cắn đến tận xương.
"Đừng sợ." Vi Sinh Duật lại nở một nụ cười như có như không "Em tin tưởng thằng con trai xa lạ như vậy, lại không tin "anh trai" mình à?"
"Em lần sau sẽ không như vậy nữa." Nhậm Tuyết không còn kiềm chế được nỗi sợ trong lòng, tay chân giãy dụa thật mạnh muốn thoát ra. " Anh thả em ra đi... Xin anh thả em ra đi"
Phòng thí nghiệm khép kín, tiếng khóc chỉ vang đi vọng lại tràn đầy tuyệt vọng.
Vi Sinh Duật buộc chặt thêm dây trói, đưa dao phẫu thuật lên đặt ở giữa áo ngực Nhậm Tuyết.
Hắn vừa dùng lực một chút, áo ngực lập tức bị cắt ra làm đôi, để lộ bên tɾong bộ ngực sữa còn chưa phát triển h0àn toàn.
"Anh điên rồi.... Anh điên rồi, anh muốn làm gì " Nhậm Tuyết hốt hoảng hét lên một tiếng, quan hệ của bọn họ vốn là không thể phát sinh như vậy. "Anh... trên giấy tờ chúng ta là anh em. Anh không thể làm vậy "
"Im nào " Vi Sinh Duật không thích nhất là tɾong khi hắn cầm dao phẫu thuật có kẻ làm phiền, xoay người liền kiếm một miếng bông nhét vào miệng Nhậm Tuyết. "Trên đời này làm có có chuyện gì tôi không thể."
Nói rồi hắn đưa dao phẫu thuật xuống thân dưới, lướt qua một đường liền cắt quần lót phía bên hông, thân thể kiều diễm của người con gái triệt để lộ ra tɾong không khí.
Nhậm Tuyết chỉ có thể kêu lên ưm a vài tiếng không rõ, nước mắt chảy dài rơi xuống bàn phẫu thuật. Vi Sinh Duật ngắm nhìn cô thật kỹ càng.
Tay hắn đưa lên mân mê ngọn đồi tuyết trắng, còn không ngừng trêu chọc khiến hai đỉnh hoa trở nên dựng đứng. Hắn cúi người, để lại trên đó một dấu răng rướm máụ Còn tham lam hít lấy hương thơ๓ của Nhậm Tuyết.
Hắn vốn khao khát tư vị này rấtlâu, rấtlâu, rấtlâu rồi. Lại không muốn dọa sợ cô gái nhỏ mà nhịn xuống khó chịu của bản thân mà kiềm chế, không ngờ cô gái nhỏ lại không hiểu tâm tư như vậy mà đi thân thiết cùng với người con trai khác.
"Tiểu Tuyết, mẹ tôi nhận nuôi em là để em gả cho tôi." Sau khi lưu lại dấu ấn của bản thân, hắn mới thoả mãn ghé vào tai Nhậm Tuyết thì thầm "Để em đời đời kiếp kiếp ở bên tôi, hầu hạ tôi. Không phải để em tằng tịu bên ngoài."
Hắn đặt dao mổ xuống bên cạnh, tay vuốt ve cái cổ thiên nga xinh đẹp của Nhậm Tuyết, tựa hồ chỉ cần cô trả lời sai, liền bị hắn trực tiếp vặn gãy cổ.
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, Nhậm Tuyết cam chịu mà ngoan ngoãn gật đầụ
Vi Sinh Duật hài lòng lùi lại, nhìn tới hoa huyệt chưa từng được khai phá. Hắn chầm chậm đưa ngón tay vào thăm dò bên tɾong.