"Em còn chưa biết sai ở đâu?" Vi Sinh Duật dáng người to lớn, hiện tại so với Nhậm Tuyết đang chật vật quỳ dưới nền đất thì trông càng hung mãnh đáng sợ. Tay hắn cầm một cái cành cây lớn mới được bẻ xuống, trên đó còn có không ít gai nhỏ chỉa ra.
"Em... em cũng cần có bạn." Nhậm Tuyết cho rằng bản thân chơi cùng bạn bè không có gì sai trái, hắn lại như vậy làm khó chỉ là muốn tìm lí do trừng phạt cô. Hơn nữa bọn họ cũng chỉ là đi gần nhau, không làm ra hành động gì quá phận "Cậu ấy chỉ tiện đường đưa em về."
"Nam nữ thụ thụ bất thân " Vi Sinh Duật gằn giọng, hắn không hài lòng Nhậm Tuyết vì người con trai khác cãi lại hắn. Lần nữa đưa gậy lên đập mạnh vào người Nhậm Tuyết, khiến cô ngã nhào lên mặt tuyết. Nơi nào chạm tới mặt tuyết cũng cảm thấy như bị đóng băng đến tê cóng. "Chuyện này em cũng không hiểu, thì không cần đi học nữa "
Nhậm Tuyết bị câu nói phía sau của hắn dọa hoảng sợ.
"Không... anh trai... không phải, anh đừng hiểu lầm." Cô vội vàng đứng lên, muốn tiến tới gần hắn giải thích. "Em không có thân thiết với cậu ấy... em... em..."
Nhậm Tuyết bởi vì gấp gáp mà không nói ra chữ, Vi Sinh Duật lại cho rằng đây là cô tìm lý do bao biện.
"Ai là anh trai em?" Vi Sinh Duật hắn ghét nhất là hai từ anh trai này, ngay từ đầu đã không cho phép cô gọi. Hắn không rõ tại sao con bé vẫn cố chấp gọi như vậy. "Còn dám nói không thân thiết?"
"Em thật sự không có " Nhậm Tuyết thấy hắn không tin, khẩn trương tới muốn phát khóc. Cô còn cần phải đi học, cô còn muốn học y, muốn thực hiện ước mơ của bản thân.
Hiện giờ Vi Sinh phu nhân không còn, toàn bộ quyền hành đều nằm trong tay Vi Sinh Duật, hắn quả thật có năng lực cắt đứt ước mơ của cô.
"Em dễ dãi thật đấy, không thân thiết cũng có thể tiếp xúc cơ thể?" Hắn từ trong túi quần, lấy ra một sấp ảnh ném lên người Nhậm Tuyết. "Như vậy tôi và em "thân thiết" như vậy, tôi có thể làm gì em đây?"
Vi Sinh Duật lôi Nhậm Tuyết đang lê lết dưới đất không ngừng giãy dụa. Đường đi tạo hành một vệt dài những vết máu đỏ rực rỡ trên nền tuyết.
"Anh đừng kích động vậy mà." Nhậm Tuyết khóc nức nở, da bị những viên đá dưới nền tuyết cào vào không ngừng rách ra từng mảng. "Anh ơi, không được đâụ.. Không được... Em là em gái anh mà."
Vi Sinh Duật không trả lời lại, nhưng càng nghe tới cái danh xưng " anh trai em gái" này hắn lại càng tức giận. Nếu biết trước sẽ thành ra như vậy, ngày xưa hắn đã không để mẹ làm thủ tục nhận nuôi cô.
"Vào trong " Hắn kéo Nhậm Tuyết xuống căn phòng dưới tầng hầm, nơi đây chính là phòng thí nghiệm của hắn. Còn có một căn phòng rất "đặc biệt" dành riêng cho Nhậm Tuyết. "Tôi nhắc lại một lần cuối, tôi không phải anh trai em, em cũng không phải em gái tôi."
Hắn dùng dây trói trói chặt Nhậm Tuyết trên bàn phẫu thuật. Nơi này luôn được duy trì nhiệt độ lạnh lẽo, bàn kim loại còn đem lại cảm giác đông buốt hơn tuyết gấp trăm lần.
"Anh... Anh lại muốn làm gì?" Nhậm Tuyết hoảng sợ, nước mắt không ngừng lăn dài trên má. Cô từng nhìn thấy, cũng từng chính bản thân làm vật thí nghiệm trong tay Vi Sinh Duật.
Đừng nhìn hắn trẻ tuổi, thủ đoạn hắn sâu khiến người ta không thể lường tới.