Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

như chưa biết gì.
Đoàn Mễ nói dối không chớp mắt: “Không có thai đâu, nếu có, em cũng sẽ bỏ thôi.” Những lời của cô làm Phó Tinh Khiêm ngây người, sự thất vọng thoáng qua đáy mắt anh.
Có cũng sẽ bỏ?
Đó là một sinh mạng, là con của hai người bọn họ, nhưng cô thậm chí còn không tỏ ra chút đau lòng nào khi nói “sẽ bỏ” nó.
Anh mím chặt môi, lát sau cũng không tìm được lý do gì để tiếp tục ở lại trước mặt cô nữa, giọng anh khô khốc: “Làm phiền rồi.” Phó Tinh Khiêm siết chặt nắm đấm lui về sau, anh im lặng chừng hai phút, không khí giữa họ trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Anh rút ra một cái thẻ đen đưa cho cô rồi nói: “Đây là phí sinh hoạt mà tôi định cho em.” “À, cảm ơn.” Sòng phẳng đến nỗi làm cho người ta đau lòng.
Đoàn Mễ cười cười nhận lấy, lòng bàn tay lúc này đã ướt đẫm mồ hôi.
Phó Tinh Khiêm tiếc nuối rời khỏi chung cư của Đoàn Mễ, quay trở lại công ty, vừa hay nhìn thấy trợ lý cầm theo một tệp hồ sơ.
Thấy anh, trợ lý tiến lên vui vẻ hỏi: “Sếp về sớm vậy ạ, vợ con anh đâu?” “Vợ con?” Phó Tinh Khiêm nhíu mày.
“Cô ấy nói không có thai, tin tức cậu lấy được có đúng không vậy?” “A?
Không phải đâu, tôi lấy được cả kết quả khám thai của cô ấy rồi mà!” Vừa nói vừa lục tung chỗ giấy tờ lên, rút ra một tờ giấy đưa cho Phó Tinh Khiêm.
Người đàn ông cầm lấy nhìn lướt qua, phát hiện thật sự là phiếu khám thai của Đoàn Mễ.
Anh sững sờ một chút rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Đoàn Mễ, em lại dám lừa tôi?” Lúc ấy bởi vì quá mức vội vàng mà không chú ý đến biểu cảm rất nhỏ của cô, hóa ra cô lại nói dối anh.
Nhưng vì sao chứ?
Phó Tinh Khiêm hoàn toàn quên mất chính anh từng đe dọa người ta như thế nào, chính anh không cho phép cô mang thai con mình.
Người đàn ông một lần nữa xoay người rời khỏi đại sảnh, dáng vẻ còn gấp gáp hơn ban nãy.
Trợ lý gãi gãi đầu khó hiểu: “Sếp mình dạo gần đây sống vội quá đi mất!” Về phần Đoàn Mễ, sau khi tránh thoát được một kiếp thì cô đã co chân chạy thẳng, một số đồ dùng cần thiết còn chưa kịp gom cô cũng vứt lại trong phòng, chỉ cầm theo cái vali đồ đang xếp dở.
Chờ đến khi Phó Tinh Khiêm tìm tới chung cư của Đoàn Mễ lần nữa thì chỉ thấy một ông chú đang dọn dẹp những thứ bên trong, ông nghe anh hỏi thì nói: “Cô Đoàn vừa nãy đã đi rồi, mới vài phút trước thôi.
Cậu tìm cô ấy có chuyện gì không?” Cả người Phó Tinh Khiêm như bốc lửa, anh giận dữ cầm điện thoại ra gọi cho Đoàn Mễ, kết quả chỉ có âm thanh lạnh lẽo vô cảm của tổng đài: “Thuê bao quý khách vừa gọi…” Phó Tinh Khiêm tức đến nỗi không thở được, vợ anh chạy rồi, còn mang theo cả con anh nữa!
====================================================================== Sau khi Phó Tinh Khiêm biết Đoàn Mễ đã rời khỏi Đế Thành, anh lập tức gọi điện thoại cho trợ lý để giao phó công việc.
“Sếp nghỉ phép à?
Chuyện lạ đấy, trước đây cho dù trời có sập anh ấy cũng không bỏ việc đâu.” Nổi tiếng là người đàn ông cuồng công việc, ngay cả ngày lễ anh còn tăng ca, huống chi lần này mọi người còn nghe nói anh xin nghỉ một tuần.
"Tôi nghe đồn sếp về quê vợ để ra mắt gia đình bên vợ đó, ha ha.” Cha Phó sau khi nghe tin này cũng cảm thấy anh đang gây sự, ông hơi giận, vừa về nhà đã gọi con trai tới gặp mặt.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡