Chương 2
sao gia đình cô ở dưới quê sống cũng rất tốt, nhà mẹ đẻ không giàu không nghèo, đủ cho cô nuôi đứa trẻ nên người rồi.
“Cứ như vậy đi.” Đoàn Mễ lập tức thay quần áo rồi đi bệnh viện khám thai trước.
… Khoảng chừng một tiếng sau, trong phòng làm việc của Phó Tinh Khiêm, trợ lý căng thẳng báo cáo: “Giám đốc, vừa nãy có tin tức gửi đến, nói, nói… cô ấy đi bệnh viện.” “Làm gì?” Phó Tinh Khiêm không kiên nhẫn hỏi.
“Khám, khám, khám…” Người kia lắp bắp một hồi lâu mới phun ra hai chữ: “Khám thai.” Sau đó, hắn nhìn thấy Phó Tinh Khiêm giật mình buông hồ sơ trong tay xuống, cầm lấy áo khoác và đứng lên đi nhanh ra ngoài.
“Ngài đi đâu vậy ạ?” Phó Tinh Khiêm không quay đầu lại, nói: “Đi đón vợ con.” Cuộc họp chiều nay thì sao?
Trợ lý nhìn một cái là biết mình phải thay đổi lịch làm việc cho ông chủ, nhưng hắn không biết nên sắp xếp thế nào nữa.
… Đoàn Mễ mới trở lại chung cư thu dọn đồ đạc thì nghe thấy tiếng chuông cửa, cô vặn nắm cửa, lười biếng nâng mắt lên: “Xin chào?
A, anh… anh đến đây làm gì?” Phó Tinh Khiêm một thân âu phục chỉnh tề, mặt mày nghiêm túc nhìn về phía vali sau lưng người phụ nữ kia, giọng anh rất trầm: “Em định đi đâu vậy?” Đoàn Mễ vẫn hồn nhiên cho rằng anh chưa biết gì mà đáp: “Về nhà thăm mẹ, cũng lâu rồi em chưa về quê, bà ấy muốn gặp em.” Phó Tinh Khiêm vươn tay ra bắt được eo cô, áp sát tới rồi nói: “Mang tôi đi cùng.” “Làm gì?” Đoàn Mễ khẽ nhíu mày, khó hiểu.
Người đàn ông cúi đầu gục vào hõm cổ của cô, ngửi được mùi hương quen thuộc mà mấy ngày này anh vẫn luôn nhung nhớ, anh khẽ nói: “Tôi muốn về ra mắt gia đình vợ.” ====================================================================== “Anh nói vậy là sao?” Cái gì mà ra mắt gia đình vợ?
Chẳng phải trước đây đã nói rõ sẽ chỉ qua lại nửa năm thôi ư?
Đoàn Mễ đưa tay đẩy anh: “Hợp đồng giữa chúng ta kết thúc rồi.” “Em có thai rồi phải không?” Phó Tinh Khiêm vừa hỏi như vậy, sắc mặt Đoàn Mễ lập tức biến đổi.
Mặc dù trong lòng vô cùng lo lắng nhưng vì sợ anh sẽ bắt mình bỏ đứa trẻ nên cô miễn cưỡng khiến cho mình bình tĩnh lại, nhàn nhạt đáp: “Không, làm sao mà có thai được?” Phó Tinh Khiêm là một người đàn ông vô cùng cẩn thận, anh cũng biết hôm ấy là ngày an toàn trong chu kỳ của Đoàn Mễ, cho nên anh mới dám buông thả bản thân.
Nhưng người tính không bằng trời tính, cho dù tỉ lệ là 0,001% thì vẫn có khả năng.
Anh vẫn giữ chặt eo cô, hỏi: “Chiều nay em đi bệnh viện làm gì?” “Anh cho người theo dõi em?” Đoàn Mễ nhíu mày, phản ứng đầu tiên của cô là tức giận.
“Trả lời câu hỏi của tôi, em đến đó khám thai sao?” Tổng giám đốc Phó là người đàn ông vàng được săn đón nhất ở Đế Thành, chưa nói đến Đoàn Mễ, có rất nhiều người chủ động xin được hẹn hò anh.
Trước đây anh cũng có năm người bạn gái chính thức, nhưng Đoàn Mễ là người đầu tiên trèo được lên giường anh.
Bên ngoài có rất nhiều lời đồn về chuyện anh bao nuôi vô số tình nhân, thật ra, ngoại trừ Đoàn Mễ anh chưa từng ngủ với người khác.
Buổi tối cách đây một tháng.
cái đêm giao ước giữa bọn họ kết thúc đó, anh tận mắt nhìn thấy Đoàn Mễ rời đi.
Anh đã nghĩ coi như mọi chuyện chưa bắt đầu cũng được, không cần miễn cưỡng nếu cô không thích anh, nhưng bây giờ phát hiện cô mang trong mình giọt máu của anh thì không thể xem