⬅ Trước Tiếp ➡

nhắc nhở bạn thân anh của cô đến, chỉ có thể ở bên cạnh hoà giải "Tô thần, chúng em sang đây xem thi đấu bóng rổ ạ." Là đến xem thi đấu, hay là đến xem đàn ông?
Lúc nghỉ ngơi giữa trận, anh đã chú ý tới, em gái không có đầu óc này của mình lại nhìn chằm chằm Trác Dịch Phàm, vẻ mặt xuân tâm dập dờn, sắp viết bốn chữ "Nhanh đến đụ tôi" lên mặt rồi.
Tô Cảnh Thâm thật sự muốn cạy mở cái đầu của đứa em gái không tim không phổi này của mình ra, nhìn xem bên trong chứa cái gì.
"Anh Tô, đây là bạn anh sao?" Trác Dịch Phàm và đồng đội từ phía sau đi tới, ôm bả vai Tô Cảnh Thâm, tò mò đánh giá Tô Dư đang cúi đầu trước mặt.
Tô Dư lập tức dời mắt.
Thịch thịch.
Thịch thịch thịch.
Lần đầu tiên nhìn thấy nam thần ở khoảng cách gần, Tô Dư bị dọa đến nhịp tim sắp dừng lại, hai tay nắm chặt góc áo rộng rãi, ánh mắt hoảng hốt, căn bản không dám nhìn thẳng.
Hẳn ra anh nhận không ra mình chứ?
Anh có để ý dung mạo mình không được đẹp không?
Anh sẽ không phát hiện mình là đối tượng yêu đương qua mạng của anh chứ?
...
Đây chính là có tật giật mình sao?
Tô Dư muốn khóc.
Toàn thân thiếu nữ kéo căng, giống như một con nhím xù lông.
Cậu ta đáng sợ như thế sao?
Trác Dịch Phàm đẹp trai như ánh nắng mặt trời nhíu mày.
Khiếm khi Tô thần biết em gái nào đó, phải biết con người này ba trăm năm cũng không động vào phụ nữ, suýt chút nữa còn cho rằng anh không có hứng thú với phụ nữ nữa.
Thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục của trường, khuôn mặt trứng ngỗng lộ ra chút mập mạp của trẻ con, khuôn mặt phổ thông, nhìn lại có chút tương tự Tô thần, môi của cô có chút dày, nhìn rất thích hợp để hôn.
Khác biệt lớn nhất đối với bản nhân yếu ớt của cô, là đôi quái vật khổng lồ trước ngực, không thể bỏ qua, ngay cả đồng phục rộng rãi to béo cũng không thể che giấu được đường cong đẫy đà nữ tỉnh, nghĩ đến biệt danh của cô là ‘bò sữa lớn’, trong nháy mắt Trác Dịch Phàm liền cứng rắn.
Nữ sinh đẫy đà như vậy, trên giường chơi nhất định rất hăng hái.
"Em là học muội lớp mười sao?
Khuôn mặt em thật đáng yêu, có bạn trai chưa?" Trác Dịch Phàm nghĩ, nếu cô có bạn trai hoặc là anh Tô coi trọng thì thôi, dù sao cũng không thể lừa gạt vợ của anh em được.
"Tôi...
Tôi không phải..." Tô Dư ấp úng không nói lên câu, cô muốn nói cô học lớp mười một lớp tám, phòng học ở phía trên lớp bọn họ.
Đây là lần đầu tiên có người đàn ông nào đó khen cô đáng yêụ Nam thần cũng có ý tứ với cô ở trong hiện thực sao?
Tô Dư không dám nghĩ lung tung.
Cô sợ mình tự mình đa tình.
"Tôi...
Tôi không có bạn...
Bạn trai." Cứu mạng Chứng sợ xã hội phát tác.
Nói lắp ba lắp bắp, đến cô cũng không nghe nổi.
"Ha ha ha ha em thật thú vị, có thể thêm phương thức liên lạc không?" Ánh mắt Tô Cảnh Thâm tối lại, anh là đàn ông, làm sao lại không biết động tác mất tự nhiên của Trác Dịch Phàm vừa rồi là gì, hiện tại còn trắng trợn muốn phương thức liên lạc là có ý gì.
"Trác Dịch Phàm, cậu còn thể lực đứng chỗ này nói chuyện phiếm, vậy cút đến bãi tập chạy mười vòng đi." Trác Dịch Phàm Tôi không có, tôi không muốn, đừng nói nhảm.
"Đừng, đội phó đại nhân,


⬅ Trước Tiếp ➡