Chương 8
anh cũng quá vô tình đi." Trác Dịch Phàm thiếu chút nữa bị Tô Cảnh Thâm đánh tới mức hoài nghi nhân sinh.
Cậu ta từng cho rằng kỹ thuật chơi bóng rổ của cậu ta và Tô Cảnh Thâm chênh lệch không lớn, mãi đến khi Tô Cảnh Thâm điêu luyện vượt qua phòng tuyến đến giọt nước không lọt của cậu ta rồi ném vào rổ, Trác Dịch Phàm liền biết mình vô cùng sai rồi.
Thực lực này, cũng quá kinh khủng.
Bình thường người này còn dành thời gian đi làm thêm, thời gian luyện bóng không nhiều bằng cậu ta, đúng là đá trúng cái đinh mà.
Tô Cảnh Thâm nhìn bốn phía, tâm trạng càng thêm bực bội, anh không xem Trác Dịch Phàm là bóng đánh cũng không tệ rồi, làm gì còn tâm tư thủ hạ lưu tình.
Anh lấy điện thoại di động ra, biên soạn nhiều lần mới gửi đi Bảo bối, em có đến không?
"Ong ong ong." Điện thoại nhắc nhở Bạn nhận được một tin nanh, đến từ ghi chú Nam thần đại nhân.
Tô Dư nắm chặt điện thoại, ngẩng đầu nhìn lên, hai đại chủ lực còn bị vây trong đám người.
Không ngờ nam thần lại để ý mình như vậy, vừa thi đấu xong đã muốn tìm cô.
Đáng tiếc, nhất định phải khiến anh thất vọng rồi.
Tô Dư Hôm nay ông xã rất đẹp trai tinh tinh mắt.
ipg thích Thuận tay gửi ảnh nam thần đang đánh bóng rổ qua, là vừa rồi cô mới chụp lén.
Vốn còn muốn an ủi nam thần đã đánh thua một chút, nghĩ lại, lo lắng nam thần thua xấu hổ, dứt khoát không nhắc đến nữa.
Nam thần đại nhân Em ở đâu?
Tôi đi tìm em.
Tô Dư vội vàng đặt chế độ im lặng, sợ nam thần thật sự đến tìm mình, nhanh chóng trả lời Ông xã, em đã về đến nhà rồi, mẹ em không cho em về muộn.
Nam thần đại nhân ...
Đối phương đang nhập ký tự.
Nam thần đại nhân Sao em lại không đến tìm anh?
Hiển nhiên nam thần có chút không vui, lần nào cô cũng ra sức khước từ không tiếp cuộc gọi nói chuyện bằng giọng nói với anh, anh gửi tin nanh nói thích, cô lại im lặng tuyệt đối.
Aizz.
Nếu không phải anh trai đáng ghét ở sát vách, ngày nào cô cũng muốn nói chuyện ân ái với ông xã, dù sao ngoại trừ mặt, cô thật sự rất thích giọng nói của anh.
Tô Dư Ông xã đừng giận, thứ bảy em sẽ đền bù cho anh.
Nam thần đại nhân Nếu lại dám gạt anh, anh sẽ đến nhà em, đụ em đến khóc ngay trước mặt ba mẹ em.
Tô Dư nghĩ đến chuyện cha mẹ xem ti vi ở phòng khách, mình lại cùng nam thần ở trong phòng, vừa học vừa bạch bạch bạch, liền không nhịn được kẹp chặt tiểu huyệt.
"Tan học em không về nhà, lại đến đây làm gì?" Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên xuất hiện, khiến cô giật nảy mình.
Tô Dư bị dọa đến mức lập tức khóa màn hình, cuống quít nhét điện thoại vào trong túi đồng phục.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt rơi lên thân thể có vẻ mập mạp dưới lớp áo đồng phục của Tô Dư....
"Cô gái này ai vậy, sao Tô thần lại biết cô ta?
Dáng dấp vừa béo vừa xấụ" "Cậu không biết sao?
Đây là ‘Bò sữa lớn’ xếp hàng chót của lớp tám." Xung quanh vang lên tiếng xì xào bàn tán, không một ai không nhục nhã cô, khuôn mặt Tô Dư lúc đỏ lúc trắng.
Dưới ánh mắt của mọi người, Tô Dư kìm nén lửa giận, cũng không tốt trở mặt với anh.
Người này, có phải bị bệnh không, đã nói ở trường học sẽ giả vờ không biết nhau Lâm Vũ Nhu không kịp