Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

cũ.
Nhưng Tần Nhiêu lại trầm mặc quay đầu đi, giống như chỉ là phản ứng sau khi nghe một bài hát hay, bưng ly nước lên uống mấy ngụm.
Chẳng qua chỉ có Chu Diệc Châu hiểu, mỗi khi anh không biết nên biểu đạt hay che giấu cảm xúc thì sẽ uống nước trong vô thức.
Thói quen này của anh vẫn còn chưa bỏ được.
Cho nên bài hát này đã làm ảnh hưởng đến cảm xúc của anh?
Chu Diệc Châu nghĩ vậy.
Cô ngồi về chỗ cũ, Cận Mộng lại càng thêm tò mò, ghé sát vào tai cô "Xong rồi xong rồi, cậu xong rồi." "Mình làm sao?" Chu Diệc Châu khát nước, ngửa đầu uống một ngụm.
"Cậu làm thế này thì mọi người đều biết cậu còn lưu luyến Tần Nhiêu đấy." Chu Diệc Châu lau vệt nước bên khóa miệng, không mấy quan tâm mà nhún vai "Cứ để bọn họ đoán mò đi, mình chỉ muốn chọc tức người nào đó thôi." Nói xong cô liếc mắt nhìn Tưởng Hàm, không sai, sắc mặt cô ta xám xịt lại rất khó coi.
Cận Mộng lắc đầu đáng tiếc "Nếu cậu với Tần Nhiêu còn ở bên nhau thì tốt rồi, mình nhất định sẽ làm fan couple của hai người." "Vậy được rồi, cho cậu làm chủ trì siêu thoại, kéo càng nhiều fan couple về càng tốt." Chu Diệc Châu cũng hùa theo bạn mình.
"Nghe ý cậu là biết cậu còn thích cậu ta đúng không?" Cận Mộng quan sát cô.
Chu Diệc Châu rơi vào trầm mặc, không biết phải diễn tả cảm xúc phức tạp của cô với Tần Nhiêu như thế nào, sau khi uống thêm hai ngụm nước, cô mạnh miệng nói "Ngựa tốt không ăn cỏ sau lưng." "Cậu quay đầu nhìn một cái xem, thảo nguyên này cũng nhiều ngựa lắm." Cận Mộng trêu chọc.
Cô lại càng mạnh miệng "Vậy mình cũng là con ngựa dẫn đầụ" Họp lớp chính là một chuyện vừa mệt người vừa tốn thời gian, gần đến 12 giờ đêm mới có người kêu tan cuộc, lúc đi vào thì khí thế ngất trời, đến khi về lại mùi rượu nồng nặc, ngáp ngủ liên miên.
Ngoài cửa là một đoàn xe đang đợi khách, chỉ chốc lát đã về hơn một nửa.
Người lái thay mà Cận Mộng thuê còn đang trên đường tới, co nàng đành cùng Chu Diệc Châu đứng ở dưới bậc thang vừa chờ vừa chụp muỗi.
"Tần Nhiêu không nói câu nào với cậu à?
Tốt xấu gì thì cậu cũng vì cậu ta mà hát một bài mà." "Sao cậu cứ xì xèo như muỗi thế nhỉ?
Dù anh ta có đến tìm mình thì mình cũng không thèm để ý đến đâụ" Chu Diệc Châu nói được làm được.
Mới vừa nói xong, phía sau hai người bỗng vang lên một giọng nói, giống như nắm tay dứt khoát vò nát tờ giấy, không mang theo một chút chần chờ nào.
"Chu Diệc Châụ" Cả hai người đều cả kinh, da đầu Chu Diệc Châu tê dại, trấn tĩnh xoay người lại, quả nhiên nhìn thấy Tần Nhiêu đứng ở phía saụ Cận Mộng là ai chứ?
Một nhân tài biết tự giác, lập tức lấy cớ chạy lên xe trước, nói là không muốn quấy rầy hai người, chứ thật ra đã phóng đại camera hết cỡ đã chụp lén.
Chu Diệc Châu cũng đã sớm quên mấy lời tàn nhẫn mình vừa nói, gật đầu cười "Tần Nhiêu, lâu rồi không gặp." Tần Nhiêu lạnh nhạt nhìn cô, sau đó cũng khẽ cười "Từ khi nào mà cô lại khách sáo vậy?" Chu Diệc Châu vừa xuất quân đã bại trận, sớm biết vậy thì cô đã hỏi là "Có chuyện gì?", nghe có vẻ không kiên nhẫn, bảo đã lâu không gặp thì có vẻ cô đang hoài niệm về ngày trước.
"Vẫn luôn như vậy mà." Đúng, cứ trả lời như vậy, tỏ vẻ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡