Chương 5
công" là cô nói với Tưởng Hàm, ngay cả công kích cũng phải học của người khác, đúng là thích nhặt đồ thừa của người ta mà.
Sau khi Tưởng Hàm đi rồi, lúc này Chu Diệc Châu mới để sát vào gương rồi cẩn thận nhìn kỹ, quầng thâm mắt ở đâu ra, là mascara mới mua của cô không cẩn thận bị lem ra, lát về phải vứt đi ngay mới được.
Chu Diệc Châu sửa lại lớp trang điểm, lại đánh thêm chút nhũ mắt, như vậy lát nữa hát dưới ánh đèn sẽ xinh đẹp hơn rất nhiềụ Cô mới vừa vào phòng đã nghe thấy Hứa Thành hô to "Ai hát Ấm áp đây?
Nếu không hát thì đổi bài nhé?" Chu Diệc Châu giẫm giày cao gót chạy tới, đè lại bàn tay dư thừa kia của Hứa Thành "Tôi hát, đừng có đổi bài." Hứa Thành vội nhường chỗ cho cô "Hóa ra là chim sơn ca nhỏ của lớp chúng ta bạn học Châu Châụ Nào mời cậụ" Chu Diệc Châu có bệnh sạch sẽ, xoay người cầm một chiếc microphone mới, không cẩn thận dẫm phải chân của ai đó phía sau, cô ngước mắt nhìn lại, thấy Tần Nhiêu rút chân mình lại.
Đúng là...chân dài vậy còn duỗi ra, bị cô dẫm phải cũng đáng lắm.
Chu Diệc Châu mới không thèm xin lỗi, tay đè lại làn váy rồi ngồi vào ghế, sau đó bắt đầu hát khúc dạo đầu đầy ngọt ngào.
"Những lời anh vô tình thốt ra, em đều sẵn lòng thực hiện Đoàn tàu vẫn lắc lư theo giai điệu vốn có Những gì anh nói ra em đều tin là thật Bởi tất cả niềm tin em đều dành cho anh Những điều thú vị nhỏ nhoi, ấm áp như chiếc chăn bông Đắm mình trong nắng với cảm giác an toàn quen thuộc..." Bài hát ấm áp này rất hợp với giọng hát ngọt ngào của Chu Diệc Châu, quả thật mang lại bầu không khí tràn đầy tình yêu cho mọi người, nhưng ca từ cũng làm người nào đó cảm thấy không thích hợp, sôi nổi nhìn về phía Tần Nhiêu, muốn nhìn thử xem người từng là nam chính sẽ có phản ứng gì.
Vào lúc mà Chu Diệc Châu cất tiếng hát, lỗ tai của Tần Nhiêu cũng bắt đầu tê dại, suy nghĩ tràn về như thủy triều mãnh liệt không ngừng, từng hồi ức lúc trước hẹn hò với cô hiện ra rõ mồn một ở trước mắt.
Anh đã từng, vô cùng, thật lòng thích Chu Diệc Châu, có thể nói là yêu cô đến điên cuồng.
Ca khúc còn chưa quá nửa nhưng suy nghĩ của Tần Nhiêu đã đi đến giới hạn, chậm rãi nhìn về phía Chu Diệc Châu còn đang say mê hát.
Chu Diệc Châu rất thích bài hát này, hầu như có thể miêu tả khái quát tất cả những kí ức tốt đẹp về mối tình đầu của cô.
Cô càng hát càng chuyên tâm, lúc đón nhận ánh mắt của Tần Nhiêu cũng rất bình tĩnh.
"Anh thật sự rất tốt, có lẽ chính anh cũng không biết điều đó Vốn dĩ rất âm thầm, điềm đạm, tự tin chẳng hề tự cao Yêu một người chính là hy vọng người ấy sống thật tốt Cảm giác ấm áp từ tận trong tim, anh quan trọng hơn tất cả..." Thời niên thiếu, khi Tần Nhiêu đối mặt với Chu Diệc Châu có gia cảnh khá giả như vậy, anh cũng từng mất đi tự tin, nhưng vẫn quyết tâm cố gắng hoàn thiện bản thân, để mình có thể xứng đôi với Chu Diệc Châụ Một bài hát ngắn ngủi mấy phút, Chu Diệc Châu lại cảm thấy như năm tháng đã trôi qua rất lâu, khoảnh khắc bài hát kết thúc, thế giới hiện thực quay trở lại, bây giờ cô là Chu Diệc Châu, tuyệt đối không keo kiệt một nụ cười với người yêu