Chương 20
rũ được anh..." Giờ Chu Diệc Châu đã trưởng thành, da mặt cũng dày hơn, rên rỉ thành tiếng gọi anh "Anh trai ơi, hôm nọ anh giỏi lắm, đêm nay em cũng muốn được anh đóng như đóng cọc, mau mau đến hành hạ người ta đi, nhanh lên..." Đm, Tần Nhiêu chửi thầm ở trong lòng.
Đột nhiên anh xoay người, tay vẫn véo ở trên cổ cô, giọng nói như bọt sóng chụp đánh vào tai Chu Diệc Châu "Đêm nay làm chết cô." Chu Diệc Châu thở phì phò, nụ cười đắc ý khi thực hiện được ý đồ nở trên môi "Cục cưng, biết nghe lời thật đấy." Tần Nhiêu nhắm hai mắt lại chuyên tâm làm cô, giống như cái miệng nhỏ ở phía dưới không có hạn cuối, càng cắm lại càng vào sâụ Anh hung hăng che lại cái miệng nhỏ đang không ngừng rên rỉ của cô, gầm nhẹ ở bên tai cô "Cmn, Chu Diệc Châu, cô thèm bị làm thế à?" Chu Diệc Châu bị anh làm đến nỗi đỏ mắt, nước mắt lập loè dưới ánh trăng, nhìn thiếu niên mà mình từng thích nhất khi còn trẻ, cô thật lòng nói "Tần Nhiêu, tôi yêu anh." Giọng nói của cô rầm rì, Tần Nhiêu nghe không rõ, anh nhắm chặt mắt, trong đầu đều là dáng vẻ khi còn là thiếu nữ của cô, nụ cười ngọt ngào lại lộng lẫy, anh càng thêm bực bội, động tác dưới thân cũng trở nên hung hăng như muốn trừng phạt cô.
Sáng sớm hôm sau, Tần Nhiêu đã ăn mặc chỉnh tề đứng trong phòng ngủ, Chu Diệc Châu vẫn còn loay hoay trong phòng tắm, khóc không ra nước mắt nhìn đôi mắt đã sưng húp của mình.
Tần Nhiêu gõ cửa nhắc nhở, Chu Diệc Châu lập tức nói "Ra ngoài cửa đợi tôi đi." Sau đó Chu Diệc Châu lại lấy son môi, kem che khuyết điểm từ trong túi xách ra, xoa xoa một hồi mới vừa lòng ra khỏi phòng tắm.
"Lề mề trong đó làm gì vậy?" Tần Nhiêu nghi hoặc liếc cô một cái.
Chu Diệc Châu sấn đến xỏ giày, nhăn mũi nhìn anh "Kiểm tra nơi đó, thấy sưng hết cả lên rồi." Tần Nhiêu nhướng mày, trở tay đẩy cửa còn ném lại một câu "Xứng đáng." Chu Diệc Châu đuổi theo, ôm lấy eo anh từ phía sau "Đi làm thôi, go go go " Tần Nhiêu để mặc cho cô ôm, liếm môi ấn thang máy, mãi đến khi gần vào trong xe, Chu Diệc Châu cũng không buông tay khỏi eo anh.
Quan hệ của hai người bây giờ vô cùng vi diệu, chưa nói là đã quay lại, nhưng trước sau cũng đã lăn giường mấy lần, Chu Diệc Châu cảm thấy mối quan hệ này tạm gọi là bạn giường.
Bạn giường nên tuân thủ quy tắc với nhau, cách office building còn nửa con phố, Chu Diệc Châu đã xuống xe trước.
Hôm nay nhân viên như bàn trước với nhau, ai nấy cũng đi trễ, đến khi Chu Diệc Châu bước vào thang máy thì bên trong đã có mấy người, cô quét mắt một cái là có thể nhìn thấy Tần Nhiêu và một nữ quản lý của Thịnh Thế đang bàn chuyện công việc, anh cũng chưa nhìn cô lấy một cái.
Chu Diệc Châu mới vừa xoay người, Giang Nhiễm Nhiễm từ đâu chạy ào tới, thở gấp "Nguy hiểm thật đấy, vừa nhìn thấy cô là đã biết sắp muộn đến nơi rồi, cũng may chạy vào thang máy kịp." Lời này là nói với Chu Diệc Châu, trên trán cô lập tức xuất hiện ba vạch đen, nghe thấy vài tiếng cười thầm của mấy nhân viên công ty khác.
Chu Diệc Châu không để ý đến cô ấy, nhưng Giang Nhiễm Nhiễm vẫn còn hăng hái "Châu Châu, sao hôm nay cô lại mặc đồ của đàn ông vậy?" Sắc mặt của cô không chút