Chương 19
Chu Diệc Châu chống lên bàn, liếc nhìn đồ ăn, màu sắc lẫn hương vị đều không tồi, tay nhéo một viên thịt bỏ vào miệng cắn.
Tần Nhiêu vỗ nhẹ vào tay cô "Dùng đũa." Chu Diệc Châu không nghe, tay khác lại nhón một miếng xương sườn "Không thích." Tần Nhiêu bật cười, búng nhẹ lên gương mặt bướng bỉnh của cô "Xem ra chỉ có ở trên giường mới khiến cô nghe lời được." Chu Diệc Châu không phản bác, bởi vì mỗi lần cô cùng anh làm chuyện này, cô đều sẽ bị anh dụ dỗ, ngoan ngoãn phục tùng theo tất cả yêu cầu của anh.
Bữa tối kết thúc, Tần Nhiêu đi vào phòng làm việc, Chu Diệc Châu tự giác không làm phiền, một mình nằm trong chăn xem Điển tịch Trung Quốc , không ngờ lại khóc rưng rức.
Cô vùi mặt vào cánh tay, không nhận ra Tần Nhiêu đã vào phòng, còn đứng ở bên giường nhìn một hồi.
Tần Nhiêu cúi người xuống sờ tóc cô "Mới xem có một tiết mục đã khóc thành thế này, không phải lòng dạ cô sắt đá lắm sao?" Chu Diệc Châu ngẩng đầu, lông mi hẵng còn ướt "Tôi cảm động nên mới khóc." Tần Nhiêu bị chọc cười, mu bàn tay quẹt đi nước mắt của cô "Còn khóc nữa là mắt sẽ sưng lên đấy." Chu Diệc Châu khựng lại, vội vàng hít mũi rồi lau nước mắt, lấy tay quạt quạt hốc mắt, sợ sáng mai mắt mình sẽ sưng to như hạt đào.
"Biết vậy đã không xem." "Sao vậy?" Anh xốc chăn lên rồi nằm ở một bên.
Chu Diệc Châu làm vật lý trị liệu cho mắt "Tôi muốn luôn thật xinh đẹp khi ở trước mặt anh." Anh nhắm mắt lại, duỗi tay tắt đèn "Không nhìn thấy." Ánh trăng chậm rãi tràn vào, Chu Diệc Châu ngừng lại động tác, nghiêng đầu nhìn người nằm bên cạnh, khẽ gọi tên anh.
Qua một lát, anh mới trả lời "Lại sao vậy?" Chu Diệc Châu lập tức xoay người, khoá ngồi trên eo anh, cả người phủ xuống "Anh buồn ngủ à?" "Ừ, ngày mai còn phải đi làm." Cô "xuỳ" một tiếng.
Tần Nhiêu ngửi thấy mùi không thích hợp, nhắm mắt cười "Làm gì?" Chu Diệc Châu lắc mông cọ vào nơi đó của anh, khẽ cắn lên vai anh "Không được ngủ." Tay Tần Nhiêu sờ đến dưới mông cô, trần trụi không mặc thứ gì cả, trong đêm tối nhìn vào mắt cô "Ăn chưa no?" Chu Diệc Châu gật đầu, bò đến bên tai anh "Ừm, làm gì có ai như anh chứ?" Tay anh gối sau gáy, vẻ mặt rất là ân cần "Vậy cho cô mượn dùng đấy, tự mình động đi." Chu Diệc Châu phát huy chữ "mượn" này đến đầm đìa thuần thục, cởi hai cúc áo sơmi, lộ ra bả vai như ngọc cùng bộ ngực trắng nõn lắc qua lắc lại, bờ mông phe phẩy xoay tròn tìm khoái cảm, từng tiếng kêu rên cũng tràn ra khoé môi.
Sức lực giữa nam và nữ luôn khác xa nhau, mới được vài phút mà cô đã nằm liệt trong lòng Tần Nhiêụ Tần Nhiêu hôn lên cần cổ thơm tho của cô rồi cười nhạo "Phải rèn luyện thêm vào." Cô cọ đầu, ngón tay cào ngực anh làm nũng "Anh hai ơi, anh giúp em được không?" Lỗ tai Tần Nhiêu lập tức giật giật, phảng phất như nhớ tới cái gì, giọng nói lại vững vàng "Giúp thế nào?" Cô lắc lắc mông "Dùng sức mạnh mẽ cắm nó vào." Tần Nhiêu ấn cần cổ mảnh khảnh của cô xuống, yết hầu lăn lộn, nghe được tiếng rên rỉ càng lớn hơn của Chu Diệc Châụ "Chu Diệc Châu, cô dâm thật đấy." Chu Diệc Châu cắn môi, tay đáp lên cánh tay rắn chắc của anh "Ở trên giường là phải dâm chứ, tôi mà không dâm thì sao quyến