Cho đến khi Chu Uyển Doanh nhìn anh, anh mới bình tĩnh quay đi, vẻ mặt như thường.
Thời gian ra mắt chính thức của phim dự kiến vào ngày 23/10.
Vì là phim võ hiệp nên nữ chính do Chu Uyển Doanh thủ vai có rất nhiều cảnh đánh nhau, để đảm bảo chất lượng của những cảnh đánh nhau, Chu Uyển Doanh đã vào đoàn huấn luyện trước một tháng.
Đạo diễn Mạnh Lan có yêu cầu nghiêm ngặt đối với diễn viên, trong suốt thời gian quay phim, hình thể của Chu Vãn Anh phải được kiểm soát chặt chẽ, không được quá béo hay quá gầy.
Dù đã được huấn luyện trước một tháng mới bắt đầu quay phim nhưng Chu Uyển Doanh vẫn thường xuyên bị thương. Lưng bị đau do treo dây, mỗi ngày trở về khách sạn, trên chân đều là vết bầm.
Đây không phải là điều tra tấn nhất, mà chính là đạo diễn Mạnh Lan nổi tiếng nghiêm khắc, một cảnh quay có thể liên tục NG.
Chu Uyển Doanh khá tự tin vào khả năng diễn xuất của mình cho đến khi cô có một cảnh khóc bị NG cả ngày, đạo diễn còn chưa mắng cô, thì bản thân cô đã mất kiểm soát, trong thời gian tạm nghỉ trốn trong phòng vệ sinh để khóc.
Cô gọi điện cho một người bạn ở xa, vừa khóc vừa nói rằng cô cảm thấy mình không thích hợp với nghề diễn và muốn rời khỏi đây.
Cô đã ở trong ngành này gần bốn năm, và cô từng là diễn viên phụ trên phim trường mỗi ngày, không quay được cảnh nào thì cũng không khóc.
Cô luôn lạc quan, nhưng trải nghiệm mấy tháng qua khiến cô bắt đầu run sợ, chuyện NG hôm nay cuối cùng lại trở thành điểm bùng nổ khiến cô không kìm được.
Ở đầu bên kia điện thoại, Trần Việt vừa đến ga xe lửa để đón khách trở về nhà trọ.
Khi anh gặp Chu Uyển Doanh, cô mới mười sáu tuổi, rời núi đến nhà trọ để làm việc.
Thấy cô còn trẻ lại xuất thân từ trong núi, ông chủ bắt nạt cô không hiểu chuyện mà trả cho cô mức lương 1500 tệ, nhưng cô phải làm tất cả việc vặt trong nhà trọ.
Cô phụ trách dọn phòng cho khách, giặt ga trải giường, chăn mền, phụ giúp việc bếp núc khi bận rộn, rửa bát cũng là công việc của cô.
Suốt ngày ngâm mình trong nước, bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.
Cô ấy không nói chuyện với bất cứ ai vào thời điểm đó, cô ấy cảnh giác với hầu hết mọi người. Biểu cảm lạnh nhạt, ngoại trừ đôi mắt xinh đẹp đến mức khiến mọi người không thể bỏ qua.
Sau một thời gian dài, Trần Việt cuối cùng đã làm quen với Chu Uyển Doanh.
Đó là bởi vì một vị khách gây sự với Chu Uyển Doanh, Trần Việt đã mắng vị khách đó giúp cô, Chu Uyển Doanh mới bắt đầu coi anh như một người bạn.
Một lần vào dịp Tết Trung thu, các nhân viên khác trong cửa hàng đã về nhà hưởng kỳ nghỉ, chỉ có Chu Uyển Doanh và Trần Việt là không về nhà.
Hai người ngồi trên bậc thềm trước cửa nhìn trăng.
Trần Việt hỏi nhà của Chu Uyển Doanh ở đâụ
Chu Uyển Doanh ngẩn người nhìn phương xa, trầm mặc hồi lâu mới nói "Tôi không có nhà."
Đêm đó, Trần Việt biết được cuộc sống của Chu Uyển Doanh.
Gia đình cô sống ở một vùng núi rất nghèo khó, có hai anh trai ở trên và hai em trai ở dưới. Cô là con gái duy nhất trong gia đình.
Khi em trai cô chào đời, cô đang học lớp ba trường tiểu học và học rất giỏi, nhưng cha cô đã cấm cô tiếp tục đến trường, yêu cầu cô ở nhà chăm sóc em trai.
Cô bị tước đi cơ hội đến trường, hàng ngày cõng em trai trên lưng, đứng trước cửa nhà nhìn các bạn khác đến trường.
Cô lớn lên từng ngày, cô cao gầy bẩm sinh, anh cả của cô đã lấy vợ và muốn mua một căn nhà trên thành phố. Cha mẹ không đủ tiền liền đặt chủ ý lên người cô, cô mới mười sáu tuổi, cha mẹ cô sau lưng sắp đặt hôn sự, muốn bán cô cho một nhà giàu có trong thôn để đổi lấy tiền sính lễ.
Vào lúc nửa đêm, cô trốn khỏi nhà với mấy trăm tệ mà cô ấy đã bí mật cất giấụ