Tạ Lẫm thản nhiên nói "Chân ở trên người cậu, cậu muốn theo đuổi ai còn phải báo cáo với tôi à?"
Tần Chiếu cười nói "Có lời này của cậu là được."
Anh đặt ly rượu xuống, nhấc chân đi về phía Chu Uyển Doanh.
Lúc này, Chu Uyển Doanh đang được Trương Nguyệt kéo sang một bên để giảng dạy.
Trương Nguyệt trách cô như khúc gỗ, không biết đối nhân xử thế, không biết giao dụ
Khi Tần Chiếu đi tới, anh ấy vừa vặn nhìn thấy một màn này, nghe Trương Nguyệt nói, theo bản năng liếc nhìn Chu Uyển Doanh.
Chu Uyển Doanh cụp mắt xuống, không lên tiếng, không biện hộ.
Tần Chiêu không nhìn nổi mỹ nhân chịu ủy khuất, bèn đi tới cười cắt ngang "Chu tiểu thư? Mời cô nhảy một điệu được không?"
Chu Uyển Doanh sững người một lúc, ngẩng đầu lên và nhận ra người đàn ông trước mặt cô là người bạn bên cạnh Tạ Lẫm.
Trương Nguyệt ngạc nhiên khi nhìn thấy Tần Chiếụ Giây tiếp theo, lập tức niềm nở chào hỏi
"Tần thiếu gia, sao hôm nay cậu lại rảnh đến đây."
Tần Chiêu cười cười, nói thẳng vào vấn đề "Mời nghệ sĩ của cô khiêu vũ được không?"
Trương Nguyệt vội vàng cười nói "Đương nhiên."
Quay người, anh nháy mắt với Chu Uyển Doanh.
Chu Uyển Doanh không muốn đi lắm, cô do dự, theo bản năng liếc nhìn Tần Chiếụ
Tần Chiêu đưa tay về phía Chu Uyển Doanh như một thiếu niên lãng tử, "Chu tiểu thư nhảy một điệu?"
Lúc này Lúc này, vũ hội mới chính thức bắt đầụ Trong phòng tiệc vang lên tiếng nhạc êm dịụ
Thấy Chu Uyển Doanh vẫn còn do dự, Trương Nguyệt lặng lẽ đẩy sau eo cô.
Chu Vãn Oánh nhìn Tần Chiếu vươn tay về phía mình, rốt cuộc dũng mãnh tiến lên.
Tần Chiếu nắm tay, dắt cô vào sàn khiêu vũ.
Mặc dù Chu Uyển Doanh xuất thân không tốt, nhưng những ngày này, Trương Nguyệt đã đặc biệt nhờ người dạy cô những nghi thức của giới thượng lưu, chẳng hạn như cách ăn đồ ăn phương Tây, cách cầm ly rượu, đồng thời dạy cô một số điệu nhảy khiêu vũ cơ bản.
Cô thông minh nên đã học được những điều này một cách nhanh chóng. Vì vậy, cho dù khiêu vũ với một người cao sang như Tần Chiếu,cũng không ai nghĩ rằng đây là lần đầu tiên cô khiêu vũ, chứ đừng nói đến xuất thân của cô.
Chỉ là tâm trí cô đang lang thang nên không được tập trung cho lắm.
Tần Chiếu tổng thể vẫn là một quân tử, anh chỉ đặt tay lên eo Chu Uyển Doanh, thấy cô không tập trung, liền cười hỏi “Em thích Tạ Lẫm sao?”
Chu Uyển Doanh sửng sốt một chút, nhưng khi nghe thấy tên Tạ Lẫm, lập tức tỉnh táo lại.
Cô nhìn Tần Chiếu, bắt gặp ý cười đùa bỡn trong mắt anh, hai gò má trong nháy mắt nóng bừng, theo bản năng phủ nhận "Không phải..."
Tần Chiếu cười nói "Không thích, nhưng cả tối lại nhìn lén cậu ta?"
Lần đầu tiên Chu Uyển Doanh cảm thấy xấu hổ, giống như một cô gái bị phát hiện tâm tư thầm kín, gò má trắng nõn ửng đỏ, mím chặt môi không nói ra lời.
Tần Chiêu cười ha ha, nói cặn kẽ với cô "Tạ Lẫm độc thân."
Nhịp tim của Chu Uyển Doanh tăng nhanh một cách khó hiểu, trong đám đông, cô vô thức nhìn Tạ Lẫm ở bên ngoài đám đông.
Anh vẫn đút một tay vào túi, uể oải dựa vào mép quầy bar, không tham gia khiêu vũ.
Chu Uyển Doanh lại sợ bị Tạ Lẫm phát hiện, chỉ dám liếc một cái.
Tần Chiếu cảm thấy cô gái nhỏ này khá thú vị, không giống người trong giới giải trí, nhìn có chút đáng yêụ
Anh cười trêu chọc cô, "Em muốn đuổi theo cậu ta sao? Có Cần anh cho em thông tin liên lạc của Tạ Lẫm?"
Chu Uyển Doanh vội vàng lắc đầu nói "Không... không cần."
Cô vẫn nhớ những gì Trương Nguyệt đã nhắc nhở, phải biết thân biết phận và đừng mơ mộng.
Cô có chút thích Tạ Lẫm, nhưng không đến mức dám theo đuổi anh.
Tạ Lẫm không hứng thú với khiêu vũ, chán nản dựa vào quầy bar để giết thời gian.
Nhất định là bởi vì quá nhàm chán, ánh mắt của anh vô thức rơi vào trên người Chu Uyển Doanh.
Nụ cười hiện lên trong mắt, anh phá lệ mà nhìn chằm chằm.