Khiến Anh Mê Mẩn
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Chiếu nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, trêu đủ rồi mới cười lấy di động từ túi quần ra, click mở mã QR WeChat, đưa tới trước mặt Chu Uyển Doanh.
Chu Uyển Doanh thấy Tần Chiếu bỗng nhiên đưa mã QR thêm bạn trên WeChat qua thì hơi sững sờ, ngẩng đầu, nhìn về phía hắn một cách khó hiểụ
Tần Chiếu cười nói “Không phải muốn biết chỗ Tạ Lẫm ở hả? Thêm bạn đi, lát nữa anh gửi em trên WeChat.”
Lúc này Chu Uyển Doanh mới phản ứng lại, cô vội vàng lấy điện thoại từ trong túi ra, mở WeChat, thêm Tần Chiếu làm bạn.
Gửi yêu cầu kết bạn qua, Tần Chiếu nhấn đồng ý sau đó mới thu di động lại, đút vào túi quần, cười trêu Chu Uyển Doanh “Lát nữa anh báo tung tích của Tạ Lẫm cho em.”
Chu Uyển Doanh sửng sốt một lát, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.
Tần Chiếu nói vậy chứng minh hắn đã nhìn rõ tâm tư của cô với Tạ Lẫm.
Da mặt cô mỏng, mặt nháy mắt đỏ bừng.
Có điều lần này cô không có từ chối, chỉ khẽ nói “Cảm… cảm ơn anh.”
Tần Chiếu cười nói “Không cần khách sáo. Hôm nào em thu phục được Tạ Lẫm rồi, sau đó anh tìm hắn lấy bao lì xì mai mối thật dày là được.”
Chu Uyển Doanh cười, cô biết Tần Chiếu đang trêu mình.
Tần Chiếu giơ tay ấn thang máy, trong khi chờ thang máy, hắn nhớ tới vài chuyện, nói với Chu Uyển Doanh “Có điều gần đây Tạ Lẫm không ở Bắc Thành, chờ thêm mấy ngày nữa hắn về anh sẽ nói cho em.”
Chu Uyển Doanh gật đầu, nói “Cảm ơn.”
Tối nay Chu Uyển Doanh không trở lại tiệc, hôm sau đương nhiên bị Trương Nguyệt mắng một trận nữa.
Khi đó phòng trang điểm không có người khác, cô đứng dựa vào tường ngoài phòng thay đồ. Nghe Trương Nguyệt mắng, cô cũng chỉ rũ mắt, im lặng thật lâụ
Thẳng đến lúc cuối cùng nhịn không nổi nữa, cô mới ngẩng đầu nhìn về phía Trương Nguyệt, nói “Bộ cô không biết cả đám đàn ông đó là thứ gì hả? Tay tên kia sắp sờ lên đùi tôi luôn rồi, bộ cô không thấy à? Cả đêm đều nói đến việc đó, vậy kế tiếp thì sao? Ai biết bọn họ làm gì tôi.”
Trương Nguyệt nghe vậy thì nhíu mày, hỏi “Cô sợ cái gì? Không phải tôi vẫn ở đó sao? Không lẽ tôi thật sự để có chuyện gì xảy ra với cô?”
Khóe môi Chu Uyển Doanh nhếch lên, cô rũ mắt xuống, không muốn nói nữa.
Cô không tin Trương Nguyệt. Cô biết nếu những tên kia làm gì mình, Trương Nguyệt nhất định sẽ không để ý đến cô.
Nói không chừng cô ta còn chủ động hỗ trợ đưa cô lên giường mấy người đó.
Sau việc này cô đã sớm nhìn rõ cách ràng Trương Nguyệt làm người. Trong ngành này không thể tin bất cứ ai, chỉ có thể tin mỗi bản thân, chỉ có thể tự bảo vệ mình.
Tuần giữa tháng hai, Chu Uyển Doanh nhận được địa chỉ của Tạ Lẫm do Tần Chiếu gửi qua. Hắn nói với cô Tạ Lẫm đã về Bắc Thành, có điều gần đây Tạ Lẫm rất bận, có lẽ ban ngày đều không ở nhà, muốn tìm chỉ có thể đến sau 9 giờ tối.
Chu Uyển Doanh lấy ô, đi tìm chỗ ở của Tạ Lẫm dựa theo địa chỉ Tần Chiếu gửi cô.
Chu Uyển Doanh chưa từng đi qua khu Tạ Lẫm ở nhưng cô có nghe đám người trong công ty ngẫu nhiên tán gẫu, nói khu này là khu nhà giàu, người ở đây không giàu thì cũng sang.
Khu Tạ Lẫm ở có gác cổng nghiêm khắc, tới ngoài khu còn phải đăng ký thân phận, bất động sản và gọi vào nhà người được đến thăm trước, hỏi xem có thể cho khách vào không.
Chu Uyển Doanh đi liên tục hai ngày, Tạ Lẫm đều không ở nhà.
Cô bất lực trở về, về đến nhà, cô nhìn chằm chằm ô che mưa treo cạnh cửa xuất thần.
Gần đây Tạ Lẫm bận suốt, trong nhà xảy ra ít chuyện nên hắn luôn ở bên nhà cũ.
Mãi cho đến cuối tháng hai hắn mới trở lại nhà mình ở Tinh Lan Loan.
⬅ Trước Tiếp ➡