Khiến Anh Mê Mẩn
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó đề tại lại rơi vào người Chu Uyển Doanh, ánh mắt mấy tên đàn ông nhìn cô đầy sự dâm tà và khinh bạc, giống như muốn lột sạch, lời nói cũng càng lúc càng quá mức. Hỏi số đo ba vòng, hỏi cô còn xử nữ không, hỏi cô từng có người đàn ông nào chưa.
Chu Uyển Doanh nắm chặt tay, môi mím thành một đường thẳng, không nói một lời.
Không biết người đàn ông mập bên cạnh làm gì mà bỗng nhiên để đổ một ly rượu lên người cô.
Rõ ràng là cố ý, Chu Uyển Doanh nghiêng đầu, dùng ánh mắt khó tin nhìn đối phương.
Người đàn ông thong thả, cười ha hả nói “Xin lỗi Chu tiểu thư, uống quá nhiều rượu, tay không cầm chắc.”
Người đàn ông mập này vừa nói vừa cầm lấy khăn giấy muốn lau, Chu Uyển Doanh nhìn thấy bàn tay muốn sờ đùi mình thì cô lập tức đứng lên, hất tay đối phương ra rồi nói “Không cần, tự tôi vào phòng vệ sinh xử.”
Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
Tim cô đập rất nhanh, bước chân cũng hơi hoảng loạn, cô cảm thấy nếu tiếp tục ở lại thì chắc chắn đêm nay sẽ xảy ra chuyện.
Thời điểm đi tới cửa, cô nghe người đàn ông mập kia chửi một câu, “Đàn bà thúi, còn rất chảnh chẹ.”
Rời khỏi phòng, cô nhanh chóng chạy vào thang máy rồi ấn nut đóng cửa.
Trái tim cô đập thình thịch liên hồi, khẩn trương nhìn chằm chằm số tầng. Thấy cuối cùng thang máy cũng dừng ở lầu một, cửa vừa mở, cô lập tức chạy ra.
Khi chạy ra ngoài cô bỗng va vào người một người khác vì quá mức hoảng loạn.
“Thành thật xin lỗi ” Cô hoảng loạn xin lỗi, thậm chí còn không muốn ngẩng đầu, chỉ muốn chạy ra ngoài.
Bỗng cánh tay cô bị người giữ chặt “Ai?”
Cô sợ hãi quay đầu lại, ngoài ý muốn nhìn thấy người quen.
Cô lập tức rút tay về, phảng phất như di chứng sau chấn thương, đầy cảnh giác với tất cả đàn ông.
Tần Chiếu thấy vẻ mặt Chu Uyển Doanh nhìn hắn cảnh giác, còn hơi bị thương, thì cười nói “Em phản ứng kiểu gì thế này? Ai không biết còn tưởng anh sắp làm gì em nữa.”
Hắn thấy có vệt rượu vang đỏ trên váy Chu Uyển Doanh, tò mò hỏi “Xảy ra chuyện gì sao?”
Chu Uyển Doanh lắc đầu, nói “Không có việc gì.”
Cô nói xong lập tức xoay người đi nhanh ra ngoài.
Khi đi đến cửa tiệm cơm, Chu Uyển Doanh ngừng lại.
Cô nhìn đêm tối vô tận bên ngoài, do dự vài giây rồi hạ quyết tâm, xoay người trở về.
Trước khi cửa thang máy khép lại, cô vội vàng chạy tới, duỗi tay ngăn thang máy.
Cửa thang máy đột nhiên bị ngăn, Tần Chiếu ngẩng đầu theo bản năng, chỉ thấy Chu Uyển Doanh đứng bên ngoài.
Hắn hơi ngoài ý muốn, sửng sốt hai giây mới hỏi “Sao thế?”
Chu Uyển Doanh khẽ mím môi dưới, lấy hết can đảm hỏi “Em muốn hỏi anh một câu, Tạ Lẫm đang ở đâu thế?”
Tần Chiếu bất giác nhíu mày, hắn hơi ngoài ý muốn.
Vốn hắn cho rằng lá gan của Chu Uyển Doanh rất nhỏ, không nghĩ tới thế mà dám hỏi trực tiếp chỗ ở của Tạ Lẫm.
Hắn đi ra khỏi thang máy, đôi tay đút túi nhìn chằm chằm Chu Uyển Doanh thật lâu, ánh mắt ẩn chứa ý cười ái muội.
Chu Uyển Doanh bị hắn nhìn đến rất khẩn trương, vô thức nắm chặt túi, giải thích “Tạ tổng có để chiếc ô ở chỗ em, em muốn đưa qua cho ảnh."
Tần Chiếu là cao thủ tình trường, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra ý nghĩ của Chu Uyển Doanh.
Hắn cong môi cười, cố ý trêu cô “Có chiếc ô thôi mà, trong nhà Tạ Lẫm có hết, khỏi trả.”
Chu Uyển Doanh đâu biết mình không thể thắng những người tinh ranh này, cô nhìn Tần Chiếu, khẽ nói “Không… Không tốt lắm đâu nhỉ? Chiếc ô kia thoạt nhìn rất quý.”
Tần Chiếu cười xùy ra tiếng, nói “Tạ công tử không thiếu chút tiền ấy, đừng nói mỗi chiếc ô, dù ném một trăm vạn hắn cũng không thèm chớp mắt đâụ”
Chu Uyển Doanh mím chặt môi, bỗng nhiên không biết nên nói tiếp thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡