Khi Tuyết Rơi
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡

“Ban đầu ông tớ chỉ định cho chú ấy làm Tổng giám đốc thôi, nhưng chú ấy thuyết phục ông tớ giao hết quyền hành. Chú ấy bảo, một tập đoàn mà có hai trung tâm quyền lực thì loạn mất, đám lão làng sẽ không biết nghe ai.
còn tiếp
"Ông tớ thì chiều chú ấy lắm, từ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị nhường lại vị trí luôn mà. Cũng may chú út tớ có thực lực, mấy năm qua đã mạnh tay cải cách, giúp tập đoàn phát triển rõ rệt.”
“Vì chú ấy bận rộn quá, nên tính không kiên nhẫn lắm. Bị đám lão làng trong công ty quấy rầy nhiều thì lại về đây để trốn.”
“Nếu có gặp chú ấy cậu cứ gọi là chú út là được.”
Cố Doãn Chân “Hiểu rồi. Nhưng tớ mong từ giờ đến ngày nhập học, chú ấy đừng có về.”
Chu Đình Ngọc gật đầu “Chuẩn. Chú ấy mà về đây thì nơi này không còn là thiên đường nghỉ dưỡng nữa mà thành địa ngục khổ sai mất.” Cô nàng nói quá lên.
Cố Doãn Chân tò mò “Sao thế? Chẳng lẽ chú út cậu còn quản cả cậu à?”
“Không. Chú ấy chẳng bao giờ quản tớ. Nhưng một khi ở chung một mái nhà với chú ấy, cậu sẽ không dám ngủ nướng, không dám gọi đồ ăn ngoài, không dám kéo ghế ra nằm phơi nắng trong sân...”
"...” Nghĩ đến người đàn ông hôm qua, tim Cố Doãn Chân đập nhanh hơn, cô đưa tay đặt lên ngực.
Nhưng trời không chiều lòng người.
Hai người đang tám chuyện rôm rả thì điện thoại của Chu Đình Ngọc đổ chuông. Vừa nghe máy, thái độ cô nàng lập tức thay đổi, lưng thẳng tắp, cung kính đáp lời.
“Vâng, cháu biết rồi, ông Lâm.”
Cúp máy, Chu Đình Ngọc quay sang than thở với Cố Doãn Chân “Đúng là càng trốn càng gặp Chú út tớ ấy, hai mươi phút nữa sẽ về đây đấy.”
“Dọn dẹp nhanh lên, đừng để chú ấy thấy chúng ta bày bừa, nằm lăn lóc ngoài sân thế này...”
Hai cô gái hì hục khiêng ghế tre về lại phòng chính, sau đó lên lầu thay đồ.
Lúc xuống lại, Cố Doãn Chân nghe thấy tiếng còi xe vọng qua bức bình phong, âm thanh lan vào trong nhà.
Cô đi dép lê bước xuống cầu thang, vuốt lại mái tóc bết dính trên trán vì mồ hôi, liếc nhìn chiếc đồng hồ gỗ hoàng hoa lê treo trên tường, đúng hai mươi phút.
Theo bản năng, cô nhìn ra ngoài muốn xem thử “chú út” trong lời của Chu Đình Ngọc nhưng tầm mắt bị bức bình phong trước nhà chắn mất.
Hôm nay, bữa tối nhà họ Chu được dọn sớm hơn hẳn.
Nhà họ Chu nề nếp gia giáo, lối sống giản dị. Trên bàn ăn gỗ hoàng hoa lê hình vuông bày năm món mặn một món canh gà xào nấm, cá hấp, thịt xào mộc nhĩ, rau cải xào và canh mướp trứng.
Chỗ ngồi chính trên bàn bát tiên hướng về phía nam vẫn để trống. Chu Đình Ngọc kéo Cố Doãn Chân ngồi xuống bên cạnh.
còn tiếp
Hai cô gái hì hục khiêng ghế tre về lại phòng chính, sau đó lên lầu thay đồ.
Lúc xuống lại, Cố Doãn Chân nghe thấy tiếng còi xe vọng qua bức bình phong, âm thanh lan vào trong nhà.
Cô đi dép lê bước xuống cầu thang, vuốt lại mái tóc bết dính trên trán vì mồ hôi, liếc nhìn chiếc đồng hồ gỗ hoàng hoa lê treo trên tường, đúng hai mươi phút.
Theo bản năng, cô nhìn ra ngoài, muốn xem thử “chú út” trong lời của Chu Đình Ngọc, nhưng tầm mắt bị bức bình phong trước nhà chắn mất.
Hôm nay, bữa tối nhà họ Chu được dọn sớm hơn hẳn.


⬅ Trước Tiếp ➡