Khi Tuyết Rơi
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡

“Thương hoa tiếc ngọc? Thôi đi, không dọa tớ sợ chết khiếp là may lắm rồi.” Cố Doãn Chân lười biếng đáp, vươn dài cánh tay trên ghế tựa.
Cô lại nhớ lại khung cảnh khi đó.
Người đàn ông mím môi, im lặng không nói, ánh mắt rủ xuống nhìn cô, lạnh lùng như thể cô là đứa trẻ mắc lỗi.
Dưới ánh nhìn ấy, Cố Doãn Chân mới nhận ra mình ăn mặc hơi... lộ liễu quá.
Một chiếc áo hai dây trắng với quần short ieans, thậm chí còn lười dán miếng dán ngực, để lộ phần lớn xương quai xanh dưới làn gió. Khi nhận ra làn da mình nổi lên những đốm gai nhỏ như những hạt bạch ngọc nhỏ li ti dưới ánh mắt đó, cô cảm thấy rùng mình.
...
“Là như vậy đấy. Tớ mong sau này đừng gặp lại chú cậu nữa, xấu hổ chết mất Xấu hổ đến mức tớ có thể đào ra cả chục căn hộ ba phòng một sảnh ngay tại chỗ luôn ấy.” Cố Doãn Chân ôm mặt than thở.
“Không sao, chú út tớ cũng không hay về đâụ”
Chu Đình Ngọc an ủi “Chú ấy chắc cũng không ngờ là trong nhà bỗng dưng có thêm một cô nhóc như cậụ”
còn tiếp
Cố Doãn Chân và Chu Đình Ngọc là bạn chí cốt, thân đến mức có thể mặc chung một chiếc quần.
Sau khi thi đại học xong, nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Bắc Thành, cô xõa hết mình, hôm sau đã bay thẳng đến nhà Chu Đình Ngọc, cùng bạn thân ăn uống chơi bời, tận hưởng mùa hè ở tứ hợp viện.
Hai người có gì cũng nói với nhau, Chu Đình Ngọc rất vui khi có cô ở cùng, quyết định rủ cô cứ ở lại đây đến khi khai giảng.
Cố Doãn Chân vẫn còn “tố cáo” Chu Tuần Giới.
“... Chú út cậu đúng quá đáng. Chỉ vì tớ vô tình ôm một cái thôi mà sau đó chú ấy về phòng thay luôn cả áo lẫn quần luôn. Chẳng lẽ trên người tớ có mùi gì kỳ lạ à?”
Nói đến đây, cô có chút bất mãn, giọng điệu cũng lớn hơn vài phần.
Đây chính là ấn tượng thứ hai của cô về Chu Tuần Giới, lạnh lùng, khó gần.
“Chậc, cậu còn mong gương mặt poker ấy nói một câu kiểu "Bé con có bị ngã đau không, có cần chú thổi cho bớt đau không?" à? Nếu chú ấy mà nói thế thì chỉ có thể là bị linh hồn nào đó chiếm xác rồi.”
Chu Đình Ngọc chậc lưỡi “Thái độ hôm qua của chú ấy với cậu hoàn toàn bình thường thôi. Với lại, bảo bối à, trên người cậu chỉ có mùi thơm thôi, thơm như một quả đào mật ấy.”
“Vậy còn tạm chấp nhận được.” Cố Doãn Chân vươn tay vỗ vai bạn “Mà này, chú út cậu hôm qua về làm gì vậy? Tớ thấy chú ấy vừa về đã đi ngay.”
Chu Đình Ngọc nhún vai “Không rõ. Bây giờ cả tập đoàn đều do chú ấy quản lý.”
Cố Doãn Chân ngạc nhiên “Cả tập đoàn? Tập đoàn nhà cậu đâu có nhỏ, vậy mà chú út cậụ.. trông vẫn trẻ mà nhỉ.”
Trẻ mà đã quyền cao chức trọng như vậy, chẳng trách trên người lại có khí thế áp đảo đến thế.
Tập đoàn Hợp Thái dưới trướng nhà họ Chu vốn do Chu Phụng Tiên sáng lập, là doanh nghiệp y tế lớn chuyên về nghiên cứu, sản xuất và phân phối. Nhiều loại dược phẩm đã được phê duyệt lâm sàng, đứng đầu cả nước, tập trung vào các mục tiêu VEGF, PARP... liên quan đến ung thư, gây mê, huyết học và nhiều lĩnh vực khác.
Những năm gần đây, Hợp Thái không ngừng mở rộng sang lĩnh vực thiết bị y tế, vắc xin, với quy mô khổng lồ, giá trị hàng nghìn tỷ.
“Trẻ thật, nhưng giỏi lắm.” Chu Đình Ngọc tự hào.


⬅ Trước Tiếp ➡