Trương Ái Như vội vã lên tiếng:
"Vâng, đúng thật là không biết, có câu 'không biết không có tội mà', chúng ta sống chung khu nhà xem như là rất có duyên rồi, nhưng tôi thật không ngờ Nguyệt Dương lại chính là bạn gái của Chu tổng."
Anh mỉm cười nói:
"Vậy ư, thế thì về sau cô Trương biết phải làm gì rồi chứ, bộ dạng vừa rồi của cô trông giống như đang bắt nạt Nguyệt Dương của tôi, đúng không?"
Trần Tuấn nghe xong câu đó, lông mày nhíu chặt vào nhau, Chu Thiệu Khiêm là đang bảo vệ Hà Nguyệt Dương ư? Trần Tuấn rất khó chịu khi chứng kiến cảnh này.
Còn Trương Ái Như thì cười giảo hoạt lên tiếng:
"Kì thực tôi cũng không biết Nguyệt Dương lại là bạn gái của Chu tổng, thật tình xin lỗi, xin lỗi cô Dương nhé, tôi chỉ là có chút hiếu kì với bộ dạng này của cô thôi, mong cô bỏ qua."
Nguyệt Dương nghe xong câu đó trong lòng thầm thán phục khả năng diễn xuất của Trương Ái Như.
Từ vai phản diện sang vai chính diện chưa đầy một nốt nhạc. Thái độ khác hẳn, cô đưa mắt nhìn qua Trần Tuấn, vô tình thấy ánh mắt anh ta nhìn cô lúc này rất đáng sỢ, đến nỗi làm cô không dám ngẩng đầu lên. Rõ ràng Trương Ái Như đang ở bên mà ánh mắt Trần Tuấn nhìn cô vẫn chứa đầy ghen tuông, còn có cả phẫn nộ trong đó.
Chu Thiệu Khiêm đương nhiên nhìn ra chân tướng anh đưa tay ra vòng qua eo kéo sát Nguyệt Dương vào lòng. Cô hơi bất ngờ trước hành động đó của Chu Thiệu Khiêm cả người đột ngột áp sát vào anh. Chu Thiệu Khiêm rất nhanh lên tiếng:
"Được rồi, tôi hiểu, bộ dạng này của cô ấy làm người khác hiếu kì là phải, mới sáng sớm đã giận dỗi ăn mặc như thế này ra đường là để chọc tôi ghen ấy mà, không ngờ lại làm người khác hiểu lầm" Nói xong còn thơm nhẹ lên trán cô. Cả ba người bao gồm cả Trương Ái Như, Trần Tuấn và đặc biệt là cô đều rất bất ngờ trước hành động của Chu Thiệu Khiêm.
"Dương em hết giận chưa, em xem vì em mà suýt nữa tôi còn định trách lầm người khác"
Cô cúi đầu im lặng nhưng vành tai đã đỏ lựng. Trong đầu suy nghĩ: “Chu Thiệu Khiêm có cần phải diễn đạt như thế không?"
"Dương" ư? Cách gọi này người ngoài nghe thấy còn tưởng Chu Thiệu Khiêm vô cùng sủng ái chiều chuộng cô.
Trần Tuấn không hiểu vì lí do gì mà khi nhìn thấy Nguyệt Dương nép trong lòng Chu Thiệu Khiêm anh ta lại cảm thấy bứt rứt khó chịu, không nói không rằng lập tức bỏ đi, Trương Ái Như rối rít chạy theo Trần Tuấn không quên chào tạm biệt Chu Thiệu Khiêm và Hà Nguyệt Dương.
Thái độ khác hẳn với ban nãy, rõ ràng là bị Chu Thiệu Khiêm làm cho sợ hãi. Từ đây về sau có lẽ cũng không dám đụng vào Hà Nguyệt Dương nữa. Đụng vào người phụ nữ của Chu Thiệu Khiêm không khác gì vuốt râu cọp. Đắc tội với người đàn ông này chẳng khác gì tự chui đầu vào chỗ chết.
Chu Thiệu Khiêm cái tên đi kèm với quyền lực và danh tiếng, trên thương trường lại vô cùng thâm sâu. Những điều anh làm được đều khiến già trẻ trên thương trường nể phục thậm chí là dè chừng.
Nhưng tại sao một người như thế lại chọn Hà Nguyệt Dương?
Trương Ái Như càng thêm đố kị ghen ghét với Hà Nguyệt Dương hơn. Còn Trần Tuấn cũng không khác là bao.
Anh ta là một con người ích kỉ, tự đại. Anh không ngờ Hà Nguyệt Dương nhanh như vậy đã tìm được một người mới. Lại còn là Chu Thiệu Khiêm, tổng giám đốc tập đoàn DiA. Anh đương nhiên biết cái tên Chu Thiệu Khiêm làm mưa làm gió như thế nào trên thương trường.
Quyền lực, danh tiếng, tiền bạc Chu Thiệu Khiêm không những là có mà còn có rất nhiều.
Thật không ngờ hôm nay chính mắt được gặp anh ta, còn ngạc nhiên hơn khi biết Hà Nguyệt Dương đang qua lại với Chu Thiệu Khiêm.
Sau khi xe của Trần Tuấn và Trương Ái Như rời đi, Chu Thiệu Khiêm không nói không rằng nắm tay kéo cô vào xe.
Chuyện xấu hổ trong xe.
Chu Thiệu Khiêm vừa bước vào xe, không gian thoảng qua mùi hương bạc hà nhẹ dịu, trên người Chu Thiệu Khiêm luôn có loại hương thơm dễ chịu này. Nhưng sự cuốn hút đặc trưng từ mùi bạc hà nam tính đó chẳng làm cho Nguyệt Dương cảm thấy dễ chịu hơn chút nào.
"Em nghĩ gì mà mặc thế này ra đường". Là giọng nói tràn đầy trách móc, tức giận của Chu Thiệu Khiêm.
Kì thực việc mặc thế này còn tốt hơn trăm ngàn lần so với việc không mặc gì ra ngoài. Dù cho có chút không đứng đắn nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Nguyệt Dương cứ trầm mặc như vậy, đến mắt cũng không thèm nhìn Chu Thiệu Khiêm một cái. Cô thà nhìn ngón chân cũng không chịu ngẩng đầu nhìn anh. Chu Thiệu Khiêm có chút bực bội trước thái độ của cô.
Hai tay Nguyệt Dương nắm chặt áo sơ mi kéo xuống, che đi vết bầm tím trên đùi. Thậm chí còn có cả dấu hôn mờ nhạt, nhìn thôi đã khiến hai tai của cô nóng rực. Cả người của Nguyệt Dương không có nơi nào là không có dấu vết "tàn bạo" của Chu Thiệu Khiêm.
Điều đó dễ dàng giải thích tại sao cô lại có cảm giác ê ẩm đau nhức tới tận bây giờ.
Đó còn không phải là vì Chu Thiệu Khiêm điên cuồng không biết tiết chế sao?
Ngay sau đó Chu Thiệu Khiêm đột nhiên nhoài người qua phía cô. Hà Nguyệt Dương bất ngờ sợ hãi. Hai bàn tay nhỏ bé lập tức đưa lên chạm vào lồng ngực vạm vỡ, dùng sức đẩy ra.
Chu Thiệu Khiêm đương nhiên dễ dàng khống chế chút sức lực nhỏ bé đó. Hơi thở của anh cứ liên tục phả lên mặt cô.
Khuôn mặt của Hà Nguyệt Dương đã hồng lên một mång, hai mắt ươn ướt nhìn chăm chăm khuôn mặt ngập ý cười của Chu Thiệu Khiêm trong gang tấc. “Anh làm gì vậy, tránh ra"
Chu Thiệu Khiêm không nói không rằng thả cô ra, nhìn cô cười cười, rồi đưa tới trước mặt cô một túi đồ.
Anh đung đưa túi đồ trước mặt, nhìn cô cười đến ôn nhu:
“Đừng nghĩ lung tung, tôi chỉ lấy cái này thôi."
Hà Nguyệt Dương lúc này mới vỡ lẽ, thì ra là anh ta lấy túi đồ cạnh người cô. Vậy mà không biết từ bao giờ suy nghĩ của cô lại đen tối tới mức nghĩ anh ta có ý định bất chính với mình.
Mà thật ra tối qua, đừng nói là suy nghĩ mà ngay cả hành động anh ta cũng đã thực hiện rồi.
Hà Nguyệt Dương ngờ nghệch nhìn túi đồ trước mặt, chiếc túi trắng tinh thanh lịch im đậm nhãn hiệu Channel. Lúc này đây khi nghe theo lời của Chu Thiệu Khiêm mở chiếc túi ra, cô thấy bên trong là áo quần phụ nữ còn có cả... đồ lót nữa.
Xem ra là Chu Thiệu Khiêm cũng rất chu đáo, nhưng sự chu đáo này đúng thật làm người ta ngượng chín mặt. Dù sao đi nữa Hà Nguyệt Dương cũng không thể phủ nhận tấm lòng của Chu Thiệu Khiêm dành cho cô.
Nhưng khi ánh nhìn lia tới một dãy số 0 dài trên mác giá, thì Nguyệt Dương bất ngờ tới nỗi quên cả chớp mắt.
Cô thầm nghĩ: “Cả một tháng lương của mình cộng lại cũng không bằng giá một cái váy trong này"
Cô chưa từng nghĩ sẽ nhận một thứ đắt tiền như thế này từ ai: "Giám đốc, món đồ này tôi thật sự không thể nhận, lí do là.."