⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Tuấn cuối cùng đã vì sản nghiệp gia đình mà từ bỏ một cô gái không có gì như Hà Nguyệt Dương để đến với Trương Ái Như danh giá giàu có.
 Thật không ngờ hôm nay lại có thể gặp lại Trần Tuấn còn có cả Trương Ái Như đang từ phía sau đi tới phía cô.
Trương Ái Như cô đã vài lần gặp cô ta, đương nhiên việc Nguyệt Dương là tình cũ của Trần Tuấn, Trương Ái Như cũng biết. Cô gái này luôn cố tình khiêu khích gây khó dễ với cô.
Nguyệt Dương thầm nghĩ: "Xui xẻo đang tới dồn dập với cô."
Ngày hôm nay khi cô gặp lại Trần Tuấn lại trong tình trạng này, câu hỏi của anh Nguyệt Dương không biết phải trả lời thế nào, hai tay cứ túm chặt cổ áo trước ngực. Bộ dạng này không cần phải nói, đã đủ để khiến người ta liên tưởng đến nhiều chuyện mờ ám xa vời. Nhất là những dấu hôn chẳng chịt trên cổ và chiếc áo sơ mi đàn ông bao trọn cơ thể run rẩy của cô.
Chừng đó thôi đã đủ làm Trần Tuấn nhíu mày.
Mặc dù đã chia tay, nhưng Trần Tuấn là một con người ích kỉ, tự đại. Anh ta luôn cho rằng không có anh, Hà Nguyệt Dương nhất định sẽ sống trong buồn khổ đau thương một thời gian dài. Nhưng điều làm anh không ngờ là nhanh như vậy cô đã có người mới, còn xảy ra tình trạng như thế này. Cảm giác khó chịu lan tràn trong thân thể, Trần Tuấn định nói thêm vào câu với cô thì đã bị Trương Ái Như phía sau tới níu chặt cánh tay làm anh ta giật mình.
Chu Thiệu Khiêm ra mặt
Vừa nãy nhìn thấy Trần Tuấn nói chuyện với “người xưa"
càng làm tính cách hung dữ tâm cơ ưa công kích người khác của Trương Ái Như nổi lên. Hôm nay đúng là thời cơ ngàn năm có một để cái miệng độc địa của cô ta giở thói đâm chọc Nguyệt Dương.
"Ôi trời, ai đây, chẳng phải là Hà Nguyệt Dương đây sao?
Thật vui khi vừa sáng ra đã gặp cô rồi. Đúng là trùng hợp mà."
Câu nói của Trương Ái Như nghe chẳng có chút thiện chí, vui vẻ nào. Hà Nguyệt Dương đứng trước hai người bọn họ, lại còn trong bộ dạng ngượng ngùng đáng xấu hổ này nữa trong lòng cô nổi lên trăm ngàn khó xử, lo lắng.
Trần Tuấn biết tiếp theo Trương Lộ sẽ giở thói đâm chọc Hà Nguyệt Dương nhưng anh cũng không làm gì. Vì cơ bản có muốn cũng không thể! Việc làm cho Ái Như bực bội là điều anh không nên thực hiện. Hơn nữa đối tượng lại còn là tình cũ của anh - Hà Nguyệt Dương, anh càng không thể làm gì ngoài việc im lặng.
Lúc này đây Hà Nguyệt Dương định cứ thế cúi đầu đi qua bọn họ, nhưng ngay lúc đó đã bị bàn tay của Trương Ái Như giữ  chặt. Khóe miệng ngoan độc nhếch lên, ánh mắt vờ vịt tỏ vẻ ngạc nhiên khi phanh phanh cổ áo của Hà Nguyệt Dương ra.
"Trời đất, Hà Nguyệt Dương bộ dạng nhếch nhác này của cô là sao thế? Cả mấy dấu hôn này nữa... không phải là..." Cô ta tặc lưỡi tỏ vẻ cảm thương, “Túng thiếu tới mức bán mình ư?
Xem bộ dạng này thì đúng là như vậy rồi?"
Hà Nguyệt Dương nghe xong câu đó, biểu tình trên mặt như không tin nổi. Cô ngây ngốc trân trân nhìn Trương Ái Như đang đắc ý trước mặt mình, Hà Nguyệt Dương tức giận đến không nói nên lời.
Trương Ái Như nhìn thái độ của cô càng cười lớn hơn. Sau khi hai tiếng cười chua ngoa đắc ý vang lên là giọng nói thâm hiểm của ả:
"Nếu gặp khó khăn thì có thể nói với tôi, xem như giúp đỡ người tình cũ của chồng sắp cưới cũng là việc nên làm, tính ra cũng may cho Trần Tuấn của tôi vì đã bỏ loại phụ nữ lẳng lơ như cô, nếu không cuộc đời đã bị bôi tro trét trấu vào mặt rồi.
Sao nhìn tôi như vậy? Tôi nói đúng quá à, hả... nhưng mà “bẩn"
như vậy cũng có người muốn ngủ với cô sao? Thật đáng thương cho người đàn ông đó."
Hà Nguyệt Dương uất ức đến nghẹn lời, nhưng ngay lúc đó một giọng nói uy lực từ đâu bất ngờ vang lên: “"Trương tiểu thư là đang đáng thương cho tôi sao?"
 Không hẹn mà cả ba người cô, Trần Tuấn và Trương Ái Như cùng nhìn về một phía.
Thật không ngờ giọng nói đó là của Chu Thiệu Khiêm.
Trương Ái Như không ngờ lại gặp Chu Thiệu Khiêm ở đây.
Người đàn ông này khi đi dự tiệc cùng bố, cô đã từng gặp qua vài lần. Danh tiếng của anh ta luôn khiến người ta kính nể.
Khi thấy Chu Thiệu Khiêm từng bước đi về phía mình, Hà Nguyệt Dương bất ngờ đến nỗi quên cả cảm giác đau nhói trên người vì tay của Trương Ái Như vẫn đang giữ chặt tay cô. Hà Nguyệt Dương thắc mắc có phải là anh ta đuổi theo cô hay không?
Bây giờ Chu Thiệu Khiêm đã thay bộ âu phục chỉn chu, màu đen sang trọng càng làm cho khí chất phi phàm lãnh đạm trên người anh toát ra mạnh mẽ hơn. Nhất là ánh mắt và thần thái uy nghiêm của anh khi nhìn bàn tay lòe loẹt sơn móng của Trương Ái Như đang giữ chặt cánh tay gầy yếu của Nguyệt Dương, ánh nhìn đó khiến người ta không rét mà run.
Trương Ái Như lúc này nhìn thấy thân ảnh của Chu Thiệu Khiêm trước mặt, lúc nãy còn nghe cả câu nói hết mười phần tức giận của anh ta thì đột nhiên khiến cô chột dạ. Không lẽ người đàn ông này là chủ nhân của những dấu hôn đỏ chói trên cổ Hà Nguyệt Dương ư? Cô ta còn chưa hết ngạc nhiên, thắc mắc thì đã một lần nữa nghe thấy giọng nói đầy khiêu  khích của Chu Thiệu Khiêm :
"Thật không ngờ tiểu thư nhà họ Trương lại là người thích động tay động chân thô lỗ thế này."
Dứt câu, Chu Thiệu Khiêm đã rút tay Hà Nguyệt Dương khỏi bàn tay của Trương Ái Như. Khi giảng ra, một bên tay của Hà Nguyệt Dương thì lực nhẹ nhàng vừa phải, còn bên kia Trương Ái Như không biết vô tình hay cố ý dùng sức mạnh đến nỗi làm Trương Ái Như giật nảy mình, cô ta há miệng a lên một tiếng.
Trần Tuấn đứng bên cạnh lập tức bực bội lên tiếng: “Anh kia, anh làm gì vậy?"
Chu Thiệu Khiêm nằm chặt bàn tay của Nguyệt Dương, lòng bàn tay ấm nóng của anh giữ chặt lấy bàn tay nhỏ gầy của cô, mơ hồ tạo ra cảm giác an toàn, uy lực.
Hà Nguyệt Dương được Chu Thiệu Khiêm đẩy về phía sau anh, thành công tạo ra một rào chắn mạnh mẽ ngăn cách giữa cô với hai người Trần Tuấn và Trương Ái Như.
Anh đứng trước cô, bờ vai rộng lớn chắn ngang trước chóp mũi, lắng nghe giọng nói trầm ổn của anh, bất giác cô cảm thấy bản thân mình như được bảo vệ, trong lòng nảy lên sự cảm kích với Chu Thiệu Khiêm. Nếu không có anh, cô không biết sẽ bị Trương Ái Như chỉnh đến khi nào. Từ trước tới nay, Hà Nguyệt Dương chưa bao giờ thắng nổi miệng lưỡi thâm độc  của cô ta.
Lúc này đây, Chu Thiệu Khiêm đang đứng mặt đối mặt với Trần Tuấn, hai người tuy đều sở hữu vẻ ngoài ưu tú nhưng nhìn đâu cũng thấy Chu Thiệu Khiêm về khí chất có phần đĩnh đạc, thâm trầm, uy lực hơn Trần Tuấn. Chính xác là ưu việt nổi trội hơn rất nhiều.
Chu Thiệu Khiêm vẫn đứng ung dung như thế, một tay đút vào túi quần, tay kia nắm bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Dương.
Anh bình thản lên tiếng, “Anh hỏi tôi đang làm gì à, tôi đang bảo vệ người phụ nữ của tôi. Có vấn đề gì không?"
"Người phụ nữ của anh? Hà Nguyệt Dương sao?
Trần Tuấn bất ngờ hỏi ngược lại Chu Thiệu Khiêm. Không riêng gì Trần Tuấn mà ngay cả Trương Ái Như cũng vô cùng bất ngờ. Họ không tin một Hà Nguyệt Dương bình thường như thế lại có thể trở thành người phụ nữ của Chu Thiệu Khiêm.
Hà Nguyệt Dương vẫn không lên tiếng, cô không phản bác, vì rõ ràng sự thật là đêm qua cô cũng chính thức trở thành người của anh rồi. Xem như bây giờ Chu Thiệu Khiêm thấy cô đáng thương nên ra tay giúp đỡ. Hơn nữa cô cũng chẳng muốn giải thích, lời nói ra khỏi miệng rồi đâu có rút lại đưỢc. Chu Thiệu Khiêm đã có ý tốt giúp cô, cô cũng nên biết điều an phận.
Chu Thiệu Khiêm chuyển từ nắm tay sang lấy áo khoác bọc  lên thân thể của Hà Nguyệt Dương. Anh chậm rãi nói:
“Đúng rồi, có vẻ như hai người không biết nhi?"
⬅ Trước Tiếp ➡