⬅ Trước Tiếp ➡
"ở đây... có quần áo phụ nữ không? Tôi... tôi... muố."
Cô còn đang ấp úng thì Chu Thiệu Khiêm đã lên tiếng:
"Tôi sống một mình thì làm gì có quần áo phụ nữ chứ!"
Cô nghe thấy vậy thì nhất thời lúng túng. Không khí trong phòng càng thêm ngượng ngập. Cuộc đời của Hà Nguyệt Dương chưa bao giờ lâm vào hoàn cảnh dở khóc dở cười như thế này.
Lúc đó cô còn định nói “người yêu, hay mấy cô tình nhân của anh chẳng lẽ tới đây cũng không để lại bộ quần áo nào sao", bởi lẽ theo như cô thấy thì Chu Thiệu Khiêm rõ ràng là người đàn ông có xu hướng xé rách áo quần phụ nữ không thương tiếc thì chí ít khi tới đây làm việc đó cũng phải để lại vài bộ chứ.
Nhưng rồi cô cũng im lặng.
Đã nói không có rồi thì đành chịu thôi, tình nhân gì đó của Chu Thiệu Khiêm có thể không thích bỏ áo quần tại đây.
Vậy thôi! Cuộc sống luôn tiềm ẩn những điều trở trêu như vậy mà.
Một lúc sau, Hà Nguyệt Dương không còn cách nào khác  phải lấy một chiếc áo sơ mi của Chu Thiệu Khiêm mặc vào.
Sau khi thay xong, đi ra khỏi phòng tắm đến nhìn cũng không thèm nhìn người trên giường một cái, cô trực tiếp cầm túi xách đi ra cửa. Đương nhiên chưa đi được ba bước đã nghe thấy tiếng Chu Thiệu Khiêm gọi cô. Cô cũng không dừng lại, nhanh chân đi xuống cầu thang.
Chu Thiệu Khiêm rất nhanh đã đuổi kịp cô, bàn tay anh níu chặt cổ tay của Hà Nguyệt Dương. Một động tác đã xoay cả người cô lại đối diện với nửa người trần của anh.
Chu Thiệu Khiêm lúc nãy chỉ vừa mới mặc một chiếc quần dài, thì đã vội vàng đuổi theo cô.
Làm sao anh có thể để cô cứ như vậy mà đi?
Đồng ý hai người không phải trong quan hệ nam nữ yêu đương nhưng đã làm chuyện mà bao người yêu đương khác thường làm thì anh sẽ không để cô đi như vậy. Đương nhiên anh sẽ chịu trách nhiệm, Hà Nguyệt Dương cái tên này từ trước anh đã có ấn tượng. Nay xảy ra chuyện này cái nhìn của anh đối với cô mà nói đã không thể dùng mối quan hệ giám đốc và nhân viên để diễn tả.
Khi đối diện với ánh nhìn lúng túng sợ hãi của cô, anh mơ hồ thấy phần da thịt đỏ au lấp ló sau cổ áo sơ mi đầy mị hoặc, tố giác sự điên cuồng của anh tối qua.
 Ánh nhìn của Chu Thiệu Khiêm lần nữa làm Hà Nguyệt Dương khó chịu, cô dùng một tay còn lại túm chặt cổ áo, tay kia cũng vùng vằng thoát ra. Nhưng lực từ tay của Chu Thiệu Khiêm quá mạnh làm cô muốn cũng không giằng ra được.
Cô vùng vắng một hồi nhưng cũng vô ích, đôi mắt phẫn nộ nhìn Chu Thiệu Khiêm, đáp lại ánh nhìn không vừa ý đó là câu nói nhỏ nhẹ của anh:
"Tôi nghĩ tôi và em cần nói chuyện."
Nguyệt Dương nghe xong câu đó thì trong lòng càng khó chịu hơn nữa.
Nguyệt Dương không muốn nói gì với Chu Thiệu Khiêm. Cô cũng là phụ nữ trưởng thành rồi, không phải là con gái mới lớn, thất thân lại kêu khóc ỉ ôi. Hơn nữa chuyện này xem như là một tai nạn ngoài ý muốn. Cô không trách Chu Thiệu Khiêm, chỉ trách chính mình quá phóng túng.
Nên điều cô muốn chính là kết thúc và để chuyện này trôi qua một cách êm đẹp.
Hà Nguyệt Dương cau mày nói: "Tổng giám đốc, xin buông tay."
Anh lúc này mới đối diện với ánh mắt của cô. "Em cứ như vậy mà đi sao?"
 "Anh buông tay trước đã, anh làm tôi đau."
Nghe tiếng "đau" của cô anh lập tức buông ra, Chu Thiệu Khiêm hơi bất ngờ vì nhìn vết đỏ hẳn trên tay của Nguyệt Dương, có vẻ như anh dùng sức hơi mạnh, chỉ vì nôn nóng sợ cô đi mất.
Anh biết hôm qua là do men rượu dẫn dắt, anh thừa nhận bản thân mình có chút mất khống chế. Và đêm qua cũng là lần đầu tiên anh mất kiểm soát. Khi anh ôm thân thể mềm mại của cô trong tay, đầu óc dù không tỉnh táo nhưng không đến nỗi say không biết gì như cô. Rõ ràng lí trí đã cố gắng thanh tỉnh nhưng khi thân thể cô và anh cùng ngã xuống trên giường lớn, lại nói khuôn mặt diễm lệ phiếm hồng của cô lúc đó khiến anh không thể giữ nổi mình.
Ngay lúc anh vừa định ngồi dậy khỏi người cô, thì không biết vì sao đôi tay nhỏ gầy của cô vòng qua cổ, đôi môi khiêu khích không ngừng than thở gì đó, khiến anh phút chốc bị mê hoặc.
Một đêm điên cuồng đã diễn ra, và khi tỉnh dậy đã thành ra thế này.
Nguyệt Dương không nói lời nào mà bỏ đi, Chu Thiệu Khiêm cảm thấy có chút buồn bực, thậm chí là bất ngờ. Anh còn lo lắng không biết sẽ phải giải thích phải nói thế nào với cô?
 Vậy mà mọi lo lắng đều không xảy ra, làm anh cảm thấy cô rất kì lạ. Nhưng chuyện sau đó càng làm anh bất ngờ hơn, thậm chí là không tin nổi.
Hà Nguyệt Dương liên tục lục lọi túi xách, từ ngăn này sang ngăn khác, cuối cùng cô vuốt thẳng toàn bộ tiền vừa lấy ra đưa đến trước mặt anh.
Bộ dạng Chu Thiệu Khiêm lúc đó ngây ngốc đến đáng thương. Đôi mắt sắc lạnh khó hiểu nhìn xấp tiền đủ mệnh giá trước mặt. Có thể hiểu cô đã “vơ vét" và lục lọi toàn bộ tiền trên người rồi đưa cho anh. Anh cứ đờ ra như thế mà nghe cô nói:
"Tôi chỉ có chừng này, ba triệu thôi, mong Tổng giám đốc thông cảm và giữ kín chuyện này giúp tôi." Anh còn chưa kịp nói gì cô đã lên tiếng:
"Xin Chu tổng đừng bận tâm chuyện tối qua, đó chỉ là việc xảy ra ngoài ý muốn, tôi không trách giám đốc chỉ trách mình quá say thôi. Tôi chỉ mong không ai biết chuyện này, mong anh giữ kín"
Sau đó còn không quên nói một tiếng “cảm ơn" lịch sự với anh rồi vội vã rời đi. Để lại Chu Thiệu Khiêm đứng lưng chừng giữa cầu thang với khóe miệng méo mó. Lần đầu tiên anh gặp một loại sự kiện mà không biết nên cười hay nên khóc. Cô cư nhiên đưa tiền cho anh, ba triệu, rồi nói anh giữ bí mật.
 Loại chuyện này có phải rất ngược đời hay không?
Phụ nữ phát sinh loại chuyện này với đàn ông không cầu xin một hai chịu trách nhiệm với mình đã đành, còn đưa tỉiền yêu cầu họ giữ bí mật.
Anh hồ nghi không biết nghề nghiệp của anh là giám đốc kinh doanh hay là... "trai bao". Đến nằm mơ anh cũng không hình dung ra được loại tình tiết máu chó này lại xảy ra với mình.
"Hà Nguyệt Dương em coi tôi là gì hả?"
Lời chất vấn này xẹt qua trong đầu Chu Thiệu Khiêm.
Nhưng khi anh ý thức được mọi chuyện thì cô gái trước mặt không biết đã rời đi từ bao giờ? Cô dám mặc như thế ra đường sao?
Anh cười khổ. Cô gái này nghĩ anh là người như thế nào đây? Chu Thiệu Khiêm nhanh chóng quay lại phòng, mặc một chiếc áo sơ mi vào rồi đuổi theo.
Có trời mới biết Hà Nguyệt Dương bước ra khỏi căn hộ của Chu Thiệu Khiêm khổ sở như thế nào? Cô mang một chiếc áo sơ mi của đàn ông ra ngoài, trên người lại nhếch nhác luộm thuộm, dáng vẻ đó thu hút không ít ánh nhìn của người qua đường. Nguyệt Dương không thể làm gì khác ngoài việc cúi gắm mặt và bước nhanh hơn.
Mỗi bước đi lại truyền tới cảm giác đau nhức đến run  người. Trên cổ lại đầy vết xanh tím, trong lòng càng oán giận Chu Thiệu Khiêm. Cô cũng thầm mong nhanh nhanh về đến nhà, cũng sắp trễ giờ làm rồi. Bộ dạng này mà đi trễ càng thu hút sự chú ý, dù cho có thay áo quần đi nữa dấu vết trên cổ phải giải thích thế nào đây?
Đã lo lắng đến vậy rồi mà khi bước vào thang máy lại thêm một chuyện “thú vị" nữa xảy ra. Một bé trai đã nhìn cô rồi hỏi mẹ:
⬅ Trước Tiếp ➡