Bàn tay chuyên kí văn kiện hợp đồng đó đêm qua đã điên cuồng đến thế nào mà quần áo của cô bây giờ không có cái nào còn nguyên vẹn, cư nhiên hóa thành một đống vải vụn không hơn không kém.
Cô trần truồng ngồi bệt dưới sàn cầm đống vải vụn trong tay mà hoảng hốt bất lực.
"Anh ta có phải là người không vậy?"
Câu này cô chỉ dám nói lí nhí trong miệng. Sau đó cô nhanh chóng đi đến tủ quần áo phía trước thầm cầu nguyện sẽ tìm ra một bộ quần áo nghiêm chỉnh để mặc. Cô nghĩ người như Chu Thiệu Khiêm chưa có vợ thì ít nhất cũng phải có phụ nữ bên người. Cô đoán trong tủ của Chu Thiệu Khiêm sẽ có áo quần của phụ nữ.
Nhưng cô đã lầm. Tủ quần áo của anh to lớn là thế nhưng từ đầu đến cuối chỉ toàn là âu phục sơ mi nam. Không hề có một bộ đồ nào mà cô có thể mặc được. Cô cứ lo lắng quay người lục tìm áo quần mà không hề hay biết Chu Thiệu Khiêm phía sau đã tỉnh dậy từ bao giờ, đang nhìn cô chăm chú.
Tấm lưng đầy rẫy dấu hôn chẳng chịt đỏ rực đập vào mắt anh thật sự có nét quyến rũ đến yêu mị.
Hà Nguyệt Dương vẫn cứ liên tục tìm, vừa tìm vừa lẩm bẩm "tại sao không có chứ" “ tại sao không có bộ nào".
Chu Thiệu Khiêm ngồi ở trên giường dõi theo sự lúng túng của cô mà cười đến ôn nhu, ánh mắt lộ rõ sự hứng thú.
Khuôn mặt của anh bình thường đã tuấn tú, giờ đây nét cười trên môi và sự trầm luân yêu mị của một người đàn ông mới thoát ra từ một đêm ân ái càng làm cho anh trở nên hấp dẫn bội phần.
Anh cứ nhìn Hà Nguyệt Dương như vậy. Bộ dạng lúng túng của cô rất đáng yêu lại cực kì thu hút trong mắt anh. Nhất là đường cong thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt, thật làm cho người ta không khỏi liên tưởng. Cảnh tượng cô cầu xin nũng nịu dưới thân anh tối qua lại ùa về. Đó là hình ảnh đẹp nhất về phụ nữ mà có lẽ anh chưa bao giờ thấy được và cũng sẽ không bao giờ quên. Anh cứ say mê ngắm nhìn như thế cho đến khi cô quay lại với đôi mắt bất lực ủ rủ.
Và sau đó là tiếng thét hoảng sợ của cô.
Hà Nguyệt Dương vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Chu Thiệu Khiêm với bộ dạng mới tỉnh dậy nửa người trần đang ngồi trên giường, còn cô không một mảnh vải che thân đứng trước anh ta.
Lúc đó cô giật mình rồi theo quán tính hét lên một tiếng luống cuống ngồi xuống, hai chân co lại trước ngực.
"Anh... anh dậy từ bao giờ?"
Cô vớ một miếng vải dưới sàn che lên người. Nhưng càng cảm thấy buồn cười hơn, mảnh vải nhỏ như thế thì che kiểu gì chứ?
Cô đã lúng túng đến đỏ cả mặt mà Chu Thiệu Khiêm vẫn dán chặt ánh mắt trên người cô, chưa từng rời đi.
"Tôi dậy từ lúc em bước xuống giường."
Chu Thiệu Khiêm nhàn nhã nói, ung dung nhìn cô gái mặt đỏ như gấc đang ngồi dưới sàn. Một câu nói làm cho Nguyệt Dương kinh hãi, nói như vậy hồi nãy giờ cô làm gì Chu Thiệu Khiêm đều thấy hết sao. Cả cơ thể trần như nhộng của cô cứ lượn lờ trước mắt của người đàn ông đó sao? Cô trân trân nhìn anh quên cả chớp mắt:
"Anh nói thật ư?"
Nguyệt Dương chờ đợi câu trả lời của anh.
"Tôi nói dối làm gì?" Anh cười nói.
Nguyệt Dương như hóa đá tại chỗ, đều bị thấy rồi, thậm chí là đụng chạm rồi, nhưng khi nghe anh ta nói vậy cô thật sự chỉ muốn chui xuống lỗ nào đó ngay lập tức.
Chu Thiệu Khiêm cứ nhìn như vậy làm cho Nguyệt Dương vô cùng xấu hổ, cô ngẩng khuôn mặt ngượng ngùng lên hướng anh ta lên tiếng :
"Anh đừng nhìn nữa."
Em coi tôi là gì?
"Anh đừng nhìn nữa."
Một câu nói của Hà Nguyệt Dương làm biểu tình trên mặt Chu Thiệu Khiêm nhất thời cứng đờ, sau đó khóe miệng lại ung dung kéo lên một đường cong hoàn mỹ. Ánh mắt vẫn không di chuyển khỏi người cô, anh không những không tức giận mà biểu tình trên mặt còn lộ rõ sự hứng thú.
"Phụ nữ ngại ngùng cũng có thể đáng yêu đến vậy sao?"
Anh thầm nghĩ, rồi không nhanh không chậm nói một câu:
"Những thứ không nên nhìn tôi cũng đã nhìn qua, em còn lo lắng làm gì?"
Nghe xong câu đó khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của cô càng thêm đỏ hơn, vành tai và hai má nóng phừng phừng. Hai tay không biết làm gì xấu hổ vòng trước gối ôm chặt cơ thể, đầu cúi gắm không dám ngẩng lên.
Cô và Trần Tuấn ngày trước yêu nhau hai người dù có nắm tay, có hôn môi, nhưng loại chuyện này chưa từng xảy ra.
Dù cho Trần Tuấn có đôi lần ngỏ ý, nhưng luôn bị thái độ tránh né của cô làm cho mất hứng. Hơn nữa cô cũng đã nói trực tiếp với anh:
"Em xin lỗi, nhưng em chưa từng nghĩ sẽ xảy ra chuyện này trước khi kết hôn, anh có thể hiểu cho em không? Em luôn cho rằng trình tự hoàn mỹ nhất là yêu đương, kết hôn, rồi mới sinh con, trật tự này không nên đảo lộn, còn nếu anh không thích...
thì."
Lúc đó cô còn chưa nói xong Trần Tuấn đã ôm cô, bàn tay vỗ nhẹ đều đều sau lưng, anh nói rằng:
"Anh hiểu mà... Vậy nên anh sẽ cưới em"
Cô cũng không trông chờ câu nói đó thành hiện thực nhưng ít nhiều vẫn mong đó là lời nói chân thành. Nhưng thật không ngờ, một thời gian sau hai người đã hai ngả.
Lời nói chưa kịp thực hiện người đã vội đi.
Và hiện tại, cô còn đang trong tình cảnh dở khóc dở cười này nữa.
Cái cô gìn giữ bao năm cuối cùng đã mất đi bởi một người đàn ông khác.
Đó lại chính là sếp của chính mình - Chu Thiệu Khiêm.
Tình huống trước mắt không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả nữa. Lúc này đây, Nguyệt Dương chỉ ước mình biến mất khỏi đây nhanh nhất, nhưng trước hết cô cũng cần có một bộ áo quần nghiêm chỉnh để mặc.
Nguyệt Dương cúi gắm mặt lí nhí nói: