Hành động, ánh mắt, cử chị của Chu Thiệu Khiêm đều nói lên rất cả. Cô biết Hà Nguyệt Dương có chút né tránh bài xích anh hai mình nên nhất định phải tích cực đẩy thuyền. Vừa suy nghĩ cô vừa nhìn Chu Thiệu Khiêm nháy mắt, đá đá chân anh dưới gầm bàn. Chu Thiệu Khiêm nhíu mày khó hiểu nhìn Thiện Mỹ.
Cô em gái láu cá nào đó giả vờ cúi đầu chọn món nhưng miệng thì nói thì thầm: “Công này của em xem anh đền đáp thế nào?"
Chu Thiệu Khiêm mặt không đổi sắc nhìn Thiện Mỹ, lông mày nhướn lên tỏ vẻ ngán ngẩm. Trên bàn ăn không khí khá im lặng. Hà Nguyệt Dương ngồi cạnh Chu Thiệu Khiêm, còn đối diện là Chu Thiện Mỹ. Cô vẫn cúi đầu nhìn tập menu trước mặt như vậy.
Chu Thiệu Khiêm đột nhiên lên tiếng hỏi:
"Chọn món xong chưa?"
Câu này không biết là đang hỏi Nguyệt Dương hay Thiện Mỹ, nhưng vài giây trôi qua vẫn không thấy Chu Thiện Mỹ trả lời, Nguyệt Dương ngẩng đầu lên thì thấy Chu Thiệu Khiêm đang nhìn mình. Cô lúc này mới hiểu anh là đang hỏi cô.
Nguyệt Dương nhỏ giọng đáp: "Vẫn chưa, nếu không Tổng giám đốc chọn trước đi, tôi không biết chọn món gì cả."
Chu Thiệu Khiêm mỉm cười, đẩy tập menu trên tay Nguyệt Dương về lại trước mặt cô: “Cứ chọn món em thích, tôi không kén ăn, quan trọng là em thôi."
Không hiểu sao câu nói này nghe qua cô cảm thấy có gì đó không ổn, rõ ràng là rất dễ gây hiểu lầm cho người khác. Đặc biệt là Thiện Mỹ, cô ấy còn đang nhìn Chu Thiệu Khiêm và Nguyệt Dương bằng đôi mắt rất mờ ám. Điều đó làm cho Nguyệt Dương càng thêm bối rối, cô không biết làm gì ngoài việc giả vờ lật menu, tiếp tục công việc chọn món. Nhưng liên tục bị phân tâm bởi những lời dò hỏi của Chu Thiệu Khiêm.
Anh ta hỏi, “Em có ăn được đồ ăn cay không?"
Cô chưa kịp trả lời, Thiện Mỹ đã xen ngang bảo cô là trùm ăn cay, còn kế lại lịch sử ăn mì cay giật giải của cô cho Chu Thiệu Khiêm. Chu Thiệu Khiêm nghe xong cũng hơi bất ngờ, sau đó lại mở lời khuyên cô không nên ăn cay thường xuyên sẽ không tốt cho dạ dày.
Lời nào nói ra cũng bày tỏ sự quan tâm đến mức làm cho Thiện Mỹ phải trố mắt. Trong lòng càng chắc chắn mối quan hệ của anh cô và Hà Nguyệt Dương không đơn giản chỉ là sếp và nhân viên.
Sau đó anh lại tiếp tục hỏi cô có thích ăn món này không, món kia không.. nói chung là hỏi rất nhiều, cô chỉ trả lời ngắn gọn có hoặc không, hoặc nói vài câu ngắn gọn. Tất cả đều mang tính chất đối phó hời hợt.
Tầm năm phút sau, Thiện Mỹ cuối cùng cũng gấp cuốn menu lại. Cô thấy Hà Nguyệt Dương vẫn chưa chọn món nào bèn nói: “Nguyệt Dương, cậu vẫn chưa chọn ra sao, không thích u?" Sau đó đột nhiên hốt hoảng, tay đưa lên đỡ trán: “Đúng rồi tớ quên mất là cậu không thích ăn món tây, trời ơi sao mình lại đãng trí thế nhi, mà hồi nãy sao cậu không phản bác cơ chứ, để tớ dắt cậu tới đây." Chu Thiện Mỹ nhắn nhó khó xử nói.
Nguyệt Dương nhìn thái độ rối rít của Thiện Mỹ thì vẫn vui vẻ trả lời: "Dù sao chỉ là một bữa ăn thôi, mình nghĩ đồ ăn ở đây chắc không tệ, có khi làm mình thích thì sao, mình muốn thử."
Chu Thiệu Khiêm im lặng nhìn Nguyệt Dương, anh nhận ra cô gái này luôn nghĩ cho người khác, cô khá trầm tĩnh và nhẹ nhàng, hoàn toàn khác với một Chu Thiện Mỹ hoạt náo, thích ồn ào, và có một chuyện nữa là cô có thể cười với bất kì ai...
ngoại trừ anh.
Chu Thiện Mỹ thấy thái độ hòa nhã của Nguyệt Dương thì cũng cảm thấy dễ chịu hơn, cô biết Hà Nguyệt Dương luôn như vậy, trầm tĩnh nhẹ nhàng dù có không thích vẫn không nói ra.
Chuyện này cũng là do cô tự nhận thấy không phải là do Nguyệt Dương nói.
"Được rồi, vậy thì tớ sẽ gọi cho cậu món ngỗng 3 món, thế nào, món này ở đây rất..."
Chữ “ngon" còn chưa thoát ra khỏi miệng, thì đã bị Chu Thiệu Khiêm cắt ngang: “Đổi món khác đi."
Chu Thiện Mỹ nhìn anh nhìu mày hỏi “tại sao", ngay cả Hà Nguyệt Dương ngồi bên cũng cảm thấy khó hiểu.
Chu Thiệu Khiêm không thích món này ư?
Chu Thiệu Khiêm giở menu ngẩng đầu nói: “Nguyệt Dương đang bệnh không nên ăn thịt, ăn món thanh đạm vẫn hơn."
Lần này không phải là một mình Chu Thiện Mỹ nữa mà ngay cả Hà Nguyệt Dương cũng bất ngờ vì câu nói của anh. Cô âm thầm cúi đầu, trong lòng không khỏi than khổ vì mấy câu nói hết sức quan tâm của Chu Thiệu Khiêm. Còn Thiện Mỹ nghe xong thì đánh rơi luôn cả tập menu trên bàn, phát ra âm thanh "cộp" làm Nguyệt Dương giật mình ngẩng đầu lên. Chu Thiện Mỹ há hốc mồm, bộ dạng vô cùng kinh ngạc: “Nguyệt Dương nói đi, cậu là bạn gái của anh mình đúng không?" Giọng nói rất hùng hồn làm cho Nguyệt Dương đột ngột bất ngờ, còn Chu Thiệu Khiêm ngồi bên vẫn nhàn nhã như vậy.
Chu Thiệu Khiêm người anh trai yêu dấu của cô chưa từng lo lång bận tâm tới ai như vậy, xem ra thuyền cô chưa kịp đẩy đã cập bến rồi.
Hà Nguyệt Dương nghe xong suýt nhảy dựng lên, thật may cô không đang uống nước, nếu không đã bị sặc thê thảm rồi.
Cô lập tức phủ nhận một cách nhiệt tình: “Cậu.. cậu... nói bậy gì vậy, tớ làm sao có thể như thế với tổng giám đốc chứ, cậu đừng hiểu lầm, thật sự không phải như cậu nghĩ." Nói xong còn không quên nhìn Chu Thiệu Khiêm ý tứ nhờ anh lên tiếng xác nhận. Nhưng đổi lại ánh mắt cầu cứu của cô vẫn chỉ là sự im lặng.
Vài giây sau lại bồi thêm một câu: “Em ăn được rau càng cua không, ở đây có món salad rau càng cua, rất tốt cho người đau đầu, thế nào?"
Hà Nguyệt Dương: “..."
Cô muốn về!!!
Về chung một nhà
Cô cảm thấy bất lực với Chu Thiệu Khiêm, anh ta càng tỏ ra như vậy, càng dễ khiến cho Thiện Mỹ hiểu lầm hơn.
Bạn gái ư? Không hề. Cô và Chu Thiệu Khiêm cùng lắm chỉ xảy ra chuyện tình một đêm. Xuống giường rũ gối rũ chăn hai người lại về quỹ đạo cũ. Cô chẳng muốn dây dưa gì thêm.
Chu Thiệu Khiêm hỏi mà thấy Hà Nguyệt Dương không trả lời, trên mặt lại biểu hiện sự khó hiệu nhìn anh.
Còn Thiện Mỹ thì đang gọi món với phục vụ, Chu Thiệu Khiêm bỗng chêm vào một câu:
"Gọi thêm món salad này đi." Chu Thiện Mỹ nghe xong, nhoẻn miệng cười mờ ám, dặn phục vụ làm một phần theo ý anh. Hà Nguyệt Dương ngồi bên bắt đầu chán nản trước thái độ của hai anh em nhà này. Đột nhiên điện thoại Nguyệt Dương reo, cô đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại.
Trước khi đi lịch sự nói một tiếng: “Xin lỗi chu tổng tôi ra ngoài nghe điện thoại một lát."
Sau đó nhìn Thiện Mỹ ra dấu “mình ra ngoài một chút".
Nguyệt Dương đi rồi, Thiện Mỹ huých huých khuỷu tay Chu Thiệu Khiêm, mờ ám nói: “Anh nghe người ta nói gì chưa, cô ấy phủ nhận nhé, Nguyệt Dương còn chưa là gì của anh đã biểu hiện lộ liễu như thế."
Chu Thiệu Khiêm điềm nhiên không nói gì. Anh nâng ly nhấp một ngụm rượu đỏ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Nguyệt Dương ngoài kia. Anh hờ hững im lặng, "còn chưa là gì của anh sao", câu này hình như không đúng lắm.
Nguyệt Dương chẳng phải sau đêm đó đã trở thành người của anh rồi sao?
Chu Thiệu Khiêm không trả lời Thiện Mỹ, bộ dạng trên mặt cứ âm âm nhu nhu làm cho Thiện Mỹ nghĩ anh đang tức giận.
Cô đưa mắt nhìn ra phía Nguyệt Dương rồi nói: