"Nói chuyện lâu như vậy, chắc chắn là bạn trai rồi, anh tức giận cũng vô ích thôi." Chu Thiện Mỹ cố tình chọc tức Chu Thiệu Khiêm, đồng ý cô rất muốn hai người thành một đôi, nhưng chọc giận Chu Thiệu Khiêm vẫn cứ luôn là điều thú vị.
Chu Thiệu Khiêm lúc này mới nhìn Chu Thiện Mỹ lắc đầu nói một câu: “Vẫn luôn nhiều chuyện như vậy."
Chu Thiện Mỹ tức tối đáp trả: “Sau này anh còn phải nhờ đứa em gái nhiều chuyện này làm nhiều việc đấy, chờ mà xem."
*** Nguyệt Dương cầm điện thoại áp điện thoại bên tai.
Cô nghe rõ đầu dây bên kia là giọng nói của nhân viên tư vấn: "Xin chào cô Hà, chúng tôi hiện đã tìm được hai căn hộ, tương đối gần với vị trí công ty cô đang làm, giá tầm hơn hai triệu một tháng, cách công ty DiA tầm 30 phút chạy xe, chính xác là 15km."
Nguyệt Dương nghe xong thì không khỏi chau mày, thế nào là tương đối gần, cách tận mười lắm cây số thì gần kiểu gì, đã thế còn mất ba mươi phút chạy xe. Nghe ra đã thấy không có chút thuận tiện nào. Cô đành phải từ chối, tiếp tục nhờ họ tìm căn hộ khác. Vì chỗ này vừa xa thành phố đã thế giá thuê lại cao. Cô thật sự thấy phiền phức, tầm hai tuần nữa là phải chuyển đi trong khi vẫn chưa tìm được chỗ ở thích hợp.
Một lát sau cô trở vào, trên mặt lộ vẻ không vui.
Thiện Mỹ thấy vậy thì hỏi: “Sao thế, có chuyện gì à?"
Hà Nguyệt Dương cất điện thoại vào túi hướng Thiện Mỹ trả lời: “Công ty tớ liên hệ tìm nhà gọi để xác nhận thông tin, tớ đang tìm nhà, chỗ thuê cũ họ lấy lại mặt bằng để buôn bán"
Chu Thiện Mỹ nghe xong chợt hai mắt sáng rỡ:
"Cậu nói thật ư, hay quá, tớ đang sống một mình, cậu qua ở cùng tớ đi, quá tuyệt vời luôn, không cần phải trả tiền thuê nhà đâu, chỉ cần mỗi ngày nấu cho tớ ăn ba bữa là được." Chu Thiện Mỹ vừa nói vừa phấn khích, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ xinh đẹp. Chỉ nghĩ tới quãng thời gian được ở cùng với Nguyệt Dương cô đã cảm thấy sung sướng rồi. Nguyệt Dương rất ngăn nắp, nếp sống lại chỉn chu sạch sẽ, đặc biệt lại còn nấu ăn ngon.
Hà Nguyệt Dương nghe xong cũng khá bất ngờ, hỏi ra mới biết nhà của Thiện Mỹ cũng gần công ty. Điều kiện tốt như vậy, cô cũng không biết lấy lí do gì để từ chối nên đã đồng ý.
Sau khi nghe Hà Nguyệt Dương đồng ý, Thiện Mỹ càng vui hơn nữa.
"Trời ơi, tớ sắp được ở chung với cậu rồi, những ngày tháng ăn cơm bụi của mình cuối cùng đã kết thúc, mình rất muốn nhanh chóng ăn mấy món cậu nấu đấy."
Hà Nguyệt Dương mỉm cười, chưa kịp nói gì, thì Chu Thiệu Khiêm đã lên tiếng: “Tôi nghĩ em nấu ăn rất ngon phải không?"
Nguyệt Dương ngại ngùng trả lời: “Thật ra cũng bình thường, chỉ là ăn được thôi."
Vừa hay lúc này đồ ăn cũng được bày biện lên, phục vụ vừa rời khỏi, Chu Thiện Mỹ đã cất giọng: “Cậu cứ khiêm tốn làm gì, anh không biết đâu Nguyệt Dương nấu ăn cực kì ngon đấy, cô ấy rất có tài nấu nướng."
Hà Nguyệt Dương được khen cũng cảm thấy ngại ngùng.
Chu Thiệu Khiêm nhìn nét ngại ngùng đó trong mắt bỗng say đắm thêm vài phần: “Thiện Mỹ ít khi khen ai như vậy, lúc nào đó tôi cũng muốn thử xem đồ ăn có ngon thật như vậy không?"
Nguyệt Dương nghe xong trong lòng càng khẳng định Chu Thiệu Khiêm đích thực có vấn đề gì mới nói câu đó ra. Biểu hiện của anh càng ngày càng lạ lẫm. Cô không còn cách nào khác đành phải vui vẻ trả lời lịch sự: “Nếu không chê, thì lúc nào đó tôi sẽ làm vài món cho Chu tổng thử xem thế nào."
Chu Thiệu Khiêm nghe xong thì vui vẻ trông thấy, mỉm cười gật đầu nói “Được". Anh cảm thấy Nguyệt Dương chính là một cô gái tốt, tính cách điềm đạm đáng yêu, đã thế lại còn nấu ăn ngon, giỏi bếp núc. Bên cạnh một người phụ nữ như vậy sẽ rất ấm áp.
Bữa tối trôi qua trong không khí hết sức vui vẻ hòa nhã.
Trên bàn liên tục vang lên tiếng nói cười của Chu Thiện Mỹ.
Chu Thiệu Khiêm thỉnh thoảng sẽ bồi vào câu, còn cô cũng vì sự vui vẻ đó mà cũng dễ chịu trò chuyện.
Sau tối hôm đó, khoảng vài ngày sau Nguyệt Dương cũng chính thức về chung một nhà với Thiện Mỹ.
Hàng xóm là giám đốc
Sáng hôm ấy, cô đã chuyển đồ đến nhà Chu Thiện Mỹ. Vì đồ đạc cũng không nhiều nên quá trình chuyển nhà cũng khá nhanh chóng. Cô chỉ đem áo quần và một vài vật dụng cần thiết, đồ gia dụng và mọi thứ đều sẵn có ở nhà Thiện Mỹ.
Nhà của Thiện Mỹ là một căn hộ cao cấp tại chung cư Hingland. Bày biện rất sạch sẽ khang trang, trong nhà có tận hai phòng ngủ, nên Hà Nguyệt Dương cũng có một phòng riêng. Thiện Mỹ giúp cô mang vali vào trong, còn cô thì tranh thủ quét dọn. Phòng lâu không dùng tới nên khá bụi.
Lát sau, trong lúc cô đang soạn đồ, Thiện Mỹ bước vào đưa cho cô một cốc nước cam: " Uống đi, chắc là mệt lắm rồi, để tớ xếp giúp cậu."
Nguyệt Dương cầm lấy, đưa lên miệng nhấp một ngụm, cảm giác mát lạnh chạy dọc xuống cổ, rất dễ chịu. Cô còn đang thư thái thì đã nghe thấy Thiện Mỹ lên tiếng: “Áo sơ mi này của ai vậy, là của nam mà... sao cậu lại có"
Nguyệt Dương đột nhiên lúng túng, đó là cái áo của Chu Thiệu Khiêm mà sáng hôm đó cô mặc về. Cô dự tính sẽ đưa lại cho anh ta nhưng vẫn chưa có cơ hội.
Nguyệt Dương đặt cốc nước cam xuống, cô nói rằng: "À thật ra ở nhà mình thích mặc áo sơ mi, rộng rãi lại thoải mái."
Nói dối chưa bao giờ là sở trường của cô, nhưng thiết nghĩ Thiện Mỹ cũng sẽ không bao giờ ngờ được đây lại chính là áo sơ mi của anh trai mình.
Chu Thiện Mỹ nghe xong cũng không bất ngờ là mấy, vì sơ mi nam vốn dĩ cũng có thể trở thành một kiểu thời trang rất quyến rũ dành cho phụ nữ. Chỉ là cô bỗng nói một câu khiến Nguyệt Dương cảm thấy chột dạ: “Anh mình cũng thích nhãn hiệu Armani này đấy, nếu cậu để ý sẽ thấy anh tớ toàn mặc nhấn hiệu này thôi."
Nguyệt Dương trước cũng không để ý nhãn hiệu của cái sơ mi đó, cô chỉ giặt lại rồi đem phơi, không để mắt tới và cũng không muốn để mắt tới. Cứ nhìn thấy là lại nhớ tới chuyện xảy ra giữa cô và Chu Thiệu Khiêm. Thật khiến cô cảm thấy mệt mỏi.
Nguyệt Dương bây giờ lại bắt đầu suy nghĩ tới Chu Thiệu Khiêm. Cô thở dài buồn bã. Chẳng hiểu buồn vì cái gì, chỉ là cảm thấy tâm trạng đột nhiên xấu đi.
Nhớ tới ba từ “Chu Thiệu Khiêm" những thước phim lờ mờ về đêm đó lại hiện lên trong đầu cô.
Thiện Mỹ vừa nhắc tới anh trai lại thấy thái độ của Nguyệt Dương trầm xuống, nên trong lòng không khỏi nghi hoặc:
"Nguyệt Dương tớ hỏi thật, cậu... hình như không thích anh tớ đúng không?"
Nguyệt Dương nghe xong, thì động tác trên tay có chút khựng lại, cô ngẩng mặt nhìn Thiện Mỹ nói: “ Sao cậu lại hỏi như vậy?"
Thiện Mỹ đang xếp một cái áo của Nguyệt Dương thì dừng hắn động tác, nhích người lại gần cô: “Tự mình cảm thấy như vậy thôi, mình cảm thấy anh mình rất chú ý tới cậu, nhưng cậu lại tỏ ra không nhiệt tình lắm, còn nữa mỗi lần nhắc tới anh mình cậu lại biểu hiện không vui, hôm trước đi ăn, cậu thấy anh mình tới bộ dạng lại đột ngột thay đổi"
Chu Thiện Mỹ nói một tràng dài, Hà Nguyệt Dương nghe cũng cảm thấy choáng, cũng không ngờ cô ấy lại để ý kĩ như vậy.
"Mình sao có thể không thích tổng giám đốc được chứ, là nhờ anh cậu nên mình mới có việc làm mà, kì thực khi cậu làm nhân viên lúc đối diện với sếp cũng sẽ có bộ dạng như mình thôi" Thiện Mỹ nghe cô phân tích cũng cảm thấy có lý, còn nghĩ là tự mình suy diễn quá nhiều. Thiện Mỹ đang chuẩn bị nói thêm gì đó thì nghe thấy tiếng chuông cửa.
Ngay sau đó Thiện Mỹ nhanh chóng chạy ra ngoài. Nguyệt Dương vẫn ở trong phòng dọn dẹp, cơ bản cũng xem như là hoàn thành. Đột nhiên Thiện Mỹ chạy ù vào phòng làm cô giật mình: “Nguyệt Dương cậu xem đi, xem mình có gì này, dưa hấu nhé, là anh tớ mua đấy."