Tiếp ➡
Buổi sáng kinh hoàng
Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính trong suốt chiếu vào một căn phòng hỗn độn.
Từ số pha cho đến chiếc giường rộng lớn đều rải đầy quần áo nam nữ.
Dấu vết của một trận ân ái điên cuồng vẫn còn lưu lại trong sự xa hoa của căn phòng này.
Khi ánh sáng bắt đầu nhảy nhót yên bình trên hàng mi cong vút của Hà Nguyệt Dương, cũng là lúc đôi mắt đó mở ra với sự hoang mang, lo lắng và sợ hãi. Chút yên bình trong trẻo của ngày mới bị khung cảnh xung quanh phá vỡ.
Thứ đập vào mắt cô đầu tiên chính là gương mặt với những đường nét như điêu khắc của một người đàn ông lãnh đạm mà từ trước tới nay cô luôn gọi là sếp.
Không ai khác chính là Chu Thiệu Khiêm - người đàn ông quyền lực nhất của công ty DiA là nơi cô đang làm việc.
Nếu không phải là hơi thở trầm ổn của anh ta đang lượn lờ trước mắt cô, nếu không phải là bàn tay to lớn của anh ta đang đặt trên eo cô, có thể cô đã nghĩ đây là một giấc mơ, một giấc  mơ hoang đường đến đáng sỢ.
Cô lập tức trở mình dưới thân nhanh chóng truyền đến cảm giác đau nhức đến đáng sợ.
Một nỗi lo lắng sợ hãi lan tràn lên đại não.
Tối qua xảy ra chuyện gì bây giờ cô đã rõ.
Căn phòng xa lạ, thân thể trần truồng đau nhói, trước ngực chẳng chịt vết hôn, và khuôn mặt trầm luân của người đàn ông bên cạnh.
Cô chính là đã xảy ra một trận ân ái với sếp của mình là Chu Thiệu Khiêm. Tối qua cô không nhớ gì thêm, hình như là say quá thậm chí bây giờ đầu vẫn còn choáng váng. Hà Nguyệt Dương chỉ nhớ cô tham gia tiệc rượu cùng tổng giám đốc tại khách sạn Rose, sau đó không phải là Chu Thiệu Khiêm đưa cô về nhà ư?
Đêm qua Nguyệt Dương nhớ là cô được đưa ai đó dìu vào xe sau đó Chu Thiệu Khiêm hỏi cô: “Nhà cô ở đâu, tôi đưa cô về?
Sau đó cô không nhớ mình nói cái gì, câu nói có nội dung ra sao, chỉ nhớ mình ậm ừ gì đó: “Tôi muốn về nhà, đưa tôi về nhà."
Chu Thiệu Khiêm đã hỏi địa chỉ nhà của cô, nhưng men rượu ngấm vào từng tế bào, đại não làm sao có thể hoạt động  mà xác định địa chỉ được chứ. Tửu lượng của cô không quá kém, nhưng loại rượu mà buổi tiệc tối qua là loại thượng hạng, lần đầu cô uống, nhấp đầu tiên đã khiến cô phải lè lưỡi.
Sau đó cũng không thể để Chu Thiệu Khiêm cứ tiếp rượu liên tục thay cô, kết quả uống không nhiều nhưng cô say đến tí bỉ.
Thế là câu nói cuối cùng mà cô nghe được là: "Tôi đành phải đưa cô về nhà của tôi".
Còn sau đó, sau đó nữa chỉ còn lại cảm giác mơ hồ chớp nhoáng, cô nghe thấy ai đó cứ dồn dập gọi tên cô.
"Nguyệt Dương, Nguyệt Dương..."
Và tiếp theo có lẽ cô không thể nào nhớ được.
Có phải quá sức thể thảm hay không?
Đêm đầu tiên của cô đánh mất trong một hoàn cảnh không thể thảm hại hơn, sự trong trắng của cô bị một lần lầm lỡ mà trao nhầm cho một người đàn ông không phải là người yêu của mình, càng không phải là chồng trên pháp lí. Mà lại chính là sếp của cô - Chu Thiệu Khiêm.
Chuyện này đều tại cô mà ra, tại cô say xỉn tới mức không biết trời trăng mấy gió gì, còn để mình qua đêm ở nhà một người đàn ông xa lạ. Không phản kháng, không chống đối,  trách sao được Chu Thiệu Khiêm, đàn ông đối với chuyện chăn gối chưa bao giờ nằm trong vòng kiểm soát.
Hơn nữa với ngoại hình của cô nếu không phải Chu Thiệu Khiêm say thì có lẽ cái tên Hà Nguyệt Dương sẽ chẳng bao giờ dính líu tới anh.
Cô sẽ không bao giờ nghĩ Chu Thiệu Khiêm ép buộc gì mình, nhưng nếu như là cô tự nguyện thì chuyện này quá mất mặt, quá xấu hổ. Hà Nguyệt Dương ngàn vạn lần không muốn đối diện với loại chuyện khó xử này.
Thầm trách tại sao tối qua làm gì cũng không nhớ. Hình như là Chu Thiệu Khiêm đưa cô lên xe, cô mơ hồ nói về nhà gì đó, nhưng có vẻ như mọi chuyện đã đi quá xa.
Hà Nguyệt Dương nén lại cảm xúc bồn chồn lo sợ trong lòng, nhẹ nhàng đặt bàn tay rắn chắc của anh ta trên người xuống. Hòng xuống giường rồi lập tức thoát khỏi đây.
Xem như không có chuyện gì, cô không muốn đối diện với Chu Thiệu Khiêm. Một phần xấu hổ một phần lại không biết phải xử sự ra sao?
Chuyện này có thể xem như một tai nạn say xin đi, cô và Chu Thiệu Khiêm cũng đâu có tình cảm yêu đương gì đó, hoàn toàn là quan hệ sếp và nhân viên đơn thuần trong sáng.
Đùng một đêm tỉnh dậy đã xảy ra chuyện tình một đêm với  anh. Một người yên tĩnh thích bình lặng như cô đương nhiên có trăm ngàn rối rắm không nói nên lời. Cô rất sợ người khác biết, miệng đời thiên hạ có bao nhiêu hiểm ác, hơn nữa xảy ra quan hệ với một người đàn ông mình không yêu còn trong trạng thái say xỉn không phải là chuyện vẻ vang.
Tương lai của cô còn mơ hồ phía trước. Vừa mới chia tay Trần Tuấn chưa được bao lâu đã xảy ra loại chuyện xấu hổ này?
Cô sao có thể điên rồ tới mức này.
Bao nhiêu rối rắm hoang mang trong lòng làm cô càng muốn nhanh chóng đi khỏi đây. Do vậy, khi cô nhấc cánh tay của Chu Thiệu Khiêm khỏi người mình, cô nhanh chóng bước xuống giường. Nhưng cô vừa nhấc một chân xuống đã bị tiếng động trở mình của người phía sau làm cho tim suýt rớt ra ngoài.
Nguyệt Dương lập tức nằm xuống, cô sợ đánh thức Chu Thiệu Khiêm. Miệng không ngừng lẩm nhẩm.
"Đừng mở mắt ra, đừng đừng..."
Nhưng sau đó một lần nữa Nguyệt Dương cảm thấy khiếp sợ, vì cánh tay của Chu Thiệu Khiêm nâng lên rồi lập tức hạ xuống vòng qua ngực cô.
Có trời mới biết lúc đó cô xấu hổ tới mức nào. Dù tối qua cô đoán anh ta và cô đã xảy ra không ít chuyện không nên làm, nhưng đầu óc của cô mơ hồ không nhớ rõ.
 Giờ đây khi cảm xúc chân thật từ đôi tay của Chu Thiệu Khiêm trên ngực cô làm mặt mày đỏ ửng. Cô không dám thở mạnh, bàn tay vật chễm chệ trên ngực cô theo từng nhịp thở nhẹ nhàng.
Một phút trôi qua, Hà Nguyệt Dương đến thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ đánh thức Chu Thiệu Khiêm.
Sau khi chắc chắn anh ta vẫn chưa tỉnh, Hà Nguyệt Dương nuốt một ngụm nước bọt cẩn thận lấy bàn tay của Chu Thiệu Khiêm xuống. Thật may lần này mọi thứ trót lọt, vô tình lúc đó cô thấy trên cánh tay anh ta có vết cào.
Không phải là dấu vết của trận hoan ái đêm qua chứ?
Nhưng cô lập tức gạt phăng thắc mắc đó, rón rén xuống giường. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã bị đống áo quần rách vụn dưới đất làm cho ngẩn người.
Rút cuộc cái váy của cô đã bị một sức lực lớn đến thế nào mới rách đến mức này? Loại vải này dù nhìn mỏng nhưng thực sự là khá dày, và rất khó rách, có lần bị vướng vào đinh ở phòng cô, cô giật mạnh cũng không hề bị rách.
Vậy mà giờ tan tành đến đáng thương?
Tiếp ➡