Chương 16
khi đến thôn trang cũng không có quá nhiều sở thích, hàng ngày ngoại trừ đọc sách thì cũng chỉ chăm sóc mấy gốc hoa dại anh đào ở sân saụ Lúc mèo con lao vào mấy con sâu bướm, nó đã làm đổ hai chậu hoa của Tưởng Thừa Vũ.
Bà Trương thấy con mèo đã có thể nhảy nhót khỏe mạnh, bèn đề nghị Lâm Gia Thanh thả về đồng ruộng, để nó tiếp tục bắt chuột đồng.
Lâm Gia Thanh nhàm chán khó khăn lắm mới tìm được "bạn chơi", làm sao chịu đồng ý.
Bà Trương hết cách, đành phải tìm một cái lồng tới, bảo Lâm Gia Thanh sau này thả con mèo vào trong lồng nuôi.
Nhưng mèo con đã quen chạy nhảy, vừa bỏ vào lồng đã kêu không ngừng.
Lâm Gia Thanh bất đắc dĩ chỉ có thể ra mặt thương lượng với Tưởng Thừa Vũ.
"Mèo là động vật thích tự do, hoạt bát hiếu động, nhốt chúng vào trong lồng chúng sẽ khó chịu, vẫn là nuôi thả thì tốt hơn." Lâm Gia Thanh, "Cậu xem, hoa của cậu đâu có giống, nó vừa không thể di chuyển vừa không có ý thức.
Vậy nên chúng ta có thể thay đổi suy nghĩ, bỏ hoa vào lồng, như vậy sẽ không sợ mèo giẫm lên nữa." Mùa hè ánh nắng chói chang, lan can thưa thớt của lồng sắt không ảnh hưởng chút nào đến việc lấy ánh sáng; Vừa hay hoa của Tưởng Thừa Vũ cũng nhỏ, hoàn toàn có thể bỏ gọn vào lồng sắt.
Lâm Gia Thanh cảm thấy mình đúng là một thiên tài.
Cô vừa nói vừa muốn giúp Tưởng Thừa Vũ chuyển hoa vào trong lồng.
Tưởng Thừa Vũ lại dùng ánh mắt như đang nhìn người bệnh thần kinh nhìn cô, gọi bà Trương tới, kêu bà cho một xâu tỏi.
Đêm đó, Tưởng Thừa Vũ đập nát toàn bộ tỏi, dùng tỏi băm trải một vòng quanh chậu hoa.
Mèo con ghét mùi tỏi cay, từ đó về sau thấy mấy chậu hoa kia liền đi đường vòng.
Tưởng Thừa Vũ dùng trí tuệ dễ dàng giúp Lâm Gia Thanh giải quyết vấn đề khó khăn.
Lẽ ra Lâm Gia Thanh nên cảm ơn anh, nhưng từ ngày đó trở đi, Lâm Gia Thanh nhìn Tưởng Thừa Vũ lại càng khó chịụ Có lẽ là vì thái độ của Tưởng Thừa Vũ.
Rõ ràng anh không làm gì cả, nhưng lại hiệu quả hơn so với việc cô vắt hết óc suy nghĩ.
Rõ ràng anh nhỏ hơn cô, nhưng thoạt nhìn anh lại dễ dàng đánh bại cô.
Ánh mắt của anh cứ như luôn mang theo một loại đắc ý và kiêu căng nào đó, đồng tử màu nâu sẫm kia có xinh đẹp hơn nữa cũng không che giấu được điểm này.
Tính hơn thua lại nổi lên, Lâm Gia Thanh không nhịn được ngấm ngầm so chiêu với anh.
Anh chơi đàn dương cầm, cô cố ý ở bên cạnh cao giọng hú hét; Anh giúp bà Trương làm việc đồng áng, cô còn ra sức hơn anh; Gia đình anh đưa tới cho anh một con ngựa con để giải buồn, cô cũng nháo nhào đòi trong nhà đưa Pony bé nhỏ của mình tới, nhất định phải cưỡi ngựa cùng anh để so xem ai chạy nhanh hơn ai.
Nhưng Tưởng Thừa Vũ căn bản lười so đo với cô, cũng không cần so đo với cô.
Những thứ cô phải vắt hết óc mới nhớ ra, anh lại đưa ra câu trả lời một cách dễ dàng; Cô cố ý nghe chuyện kinh dị vào buổi tối, mặt anh vẫn không đổi sắc, bản thân cô lại bị dọa trốn vào ổ chăn; Ngay cả lúc ăn cơm, anh cũng có thể ăn nhiều hơn cô nửa bát; Cô thắng nổi anh không?
Cơ bản là không.
Ngoại trừ một lần, cô dùng phép khích tướng, ép anh và cô thi đấu xoay vòng.
Cô