Chương 15
là lần đầu tiên Lâm Gia Thanh và Tưởng Thừa Vũ gặp nhau Lâm Gia Thanh vừa ra quân đã bất lợi, bởi vì giận chó đánh mèo, sau đó mặt lúc nào cũng đăm đăm khó chịu với Tưởng Thừa Vũ.
Bà Trương nói cho Lâm Gia Thanh biết, trang trại vốn là do hai nhà Tưởng Lâm cùng nhau làm, Tưởng Thừa Vũ cũng coi như nửa chủ nhân tương lai, còn nói bởi vì nguyên nhân sức khỏe nên Tưởng Thừa Vũ cần tĩnh dưỡng, để cho thái độ của Lâm Gia Thanh đối với Tưởng Thừa Vũ tốt hơn một chút.
Lâm Gia Thanh lại tỏ vẻ không thể hiểu được.
Theo cô thấy thì ngôi nhà gỗ ở trang trại có hai tầng, cộng thêm sân, nhưng cũng không lớn bằng ở nhà; Nơi này trước không có làng sau không có quán, ngoại trừ ruộng lúa ra chỉ còn lại gò núi.
Gió vừa thổi qua, trong không khí đều là mùi phân thối.
Một nhà tù xanh như vậy, cô không hiểu sao Tưởng Thừa Vũ lại chọn nơi này để nghỉ dưỡng.
Cô chỉ cảm thấy đầu óc anh có vấn đề, càng không muốn để ý đến anh.
Nhưng cuộc sống ở trang trại thật sự quá nhàm chán.
Lúc Lâm Gia Thanh đến vừa vặn là nghỉ hè thu hoạch lúa, trồng lúa, thu hoạch lúa mạch, thu hoạch đậu phộng....Người trong trang trại ngày nào cũng bận rộn với công việc đồng áng.
Ngoại trừ bà Trương, cô muốn tìm một người nói chuyện cũng khó, khi thật sự không nhịn được nữa, cô cũng tìm Tưởng Thừa Vũ nói chuyện vài lần.
Lần đầu tiên, là Tưởng Thừa Vũ phơi nắng trong sân.
Cô nhớ tới "nghỉ dưỡng" theo lời bà Trương, do dự tiến lại gần "Này, rốt cuộc cậu bị bệnh gì vậy?" Tưởng Thừa Vũ quay đầu trừng cô.
Trong cái cau mày của anh lại toát ra sự tức giận đang kiềm chế, như thể nếu không phải ngại giáo dưỡng, anh sẽ dùng cách y hệt hỏi thăm cô.
Lúc này Lâm Gia Thanh mới ý thức được câu hỏi của mình có nghĩa khác.
Nhưng ánh mắt đối phương thật sự không lễ phép, cô cũng lười giải thích, thế là bắt chuyện kết thúc trong thất bại.
Lần thứ hai, là hai người cùng nhau xem TV.
Chương trình Lâm Gia Thanh muốn xem không giống với Tưởng Thừa Vũ, bà Trương lại đưa điều khiển từ xa cho Tưởng Thừa Vũ.
Lâm Gia Thanh không vui, muốn giành lại điều khiển, bà Trương lại giữ chặt cô "Nó nhỏ hơn cháu, cháu nhường một chút đi." Vì thế cô quay đầu cẩn thận quan sát Tưởng Thừa Vũ một lần "Cậu nhỏ hơn tôi á?
Vậy là em trai rồi.
Nào, gọi một tiếng tiếng chị đi, tôi sẽ không giành với cậu nữa." Ai ngờ Tưởng Thừa Vũ thẳng thừng trả lại điều khiển cho cô.
"Chị?" Anh nhìn sách giáo khoa ngữ văn cô đặt trên bàn trà, "Cậu năm nay học lớp 4, tôi đã học lớp 5.
Tôi gọi cậu là chị, cậu không biết xấu hổ sao?" Câu nói này khiến Lâm Gia Thanh tức đến mức muốn giậm chân.
Lần thứ ba, là vì con mèo nhặt được.
Trang trại nhàm chán, Lâm Gia Thanh không có việc gì làm bèn ra ngoài sân đi lang thang, có một ngày phát hiện một con mèo nhỏ què chân ngoài đồng ruộng.
Cô nhặt con mèo về, tắm rửa rồi băng bó vết thương cho nó, mỗi ngày cho nó ăn ngon uống ngon để dưỡng bệnh.
Hai tuần sau, chân mèo con cuối cùng cũng khỏi hẳn, thân thể mập mạp, lông cũng bóng loáng, bà Trương lại đề nghị thả mèo ra.
Chỉ là bởi vì nannan sau khi vết thương lành, mèo con lại chạy nhảy quanh sân làm đạp đổ hết hoa Tưởng Thừa Vũ trồng.
Tưởng Thừa Vũ từ sau