Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

Thịnh Tuyết Tản là Lô Vãn lại run lên.
Thịnh Tuyết Tản làm như không phát hiện quẫn cảnh của Lô Vãn, hắn còn vươn tay giật mạnh cái kiếm, cả màn tay bắt đầu xoa nắn đầu √υ" Lô Vãn.
Đầu √υ" mềm mại nhanh chóng bị kích thích dựng thẳng lên, Lô Vãn cũng bắt đầu vặn eo, phần bên dưới cọ sát tяên đùi Thịnh Tuyết Tản.
“Nhanh vậy à?” Thịnh Tuyết Tản vươn tay xuống dưới thăm dò, hắn không cởi bỏ nội khố của Lô Vãn mà chỉ thò tay vào trong.
Lúc hắn sờ tới nơi bí ẩn, thì nó đã sớm ẩm ướt, đầu ngón tay vừa chạm phải cũng bị dính chút nước trong lấp lánh.
Thịnh Tuyết Tản bôi chất lỏng tяên đầu ngón tay lên đầu √υ" dựng thẳng của Lô Vãn, sau đó hắn cúi đầu xuống ngậm đầu √υ" nàng vào trong miệng.
Lô Vãn cảm thụ được nhiệt độ nóng bỏng mỗi khi đầu lưỡi hắn 𝓁ϊếʍ qua, nàng đưa tay ôm chặt lấy hắn, trong lúc động tình, Tô Vãn vô thức làm tuột mái tóc được buộc gọn gàng của Thịnh Tuyết Tản.
Từng sợi tóc dài của hắn rủ xuống vừa lúc cuốn quanh mái tóc của Lô Vãn, triền miên giống như chủ nhân của bọn chúng vậy.
Thịnh Tuyết Tản ngậm hút một lúc, sắc mặt Lô Vãn càng ngày càng hồng, nàng phải dựa vào cánh tay Thịnh Tuyết Tản đỡ sau lưng mình mới có thể ngồi thẳng được.
Thịnh Tuyết Tản đặt nàng nằm xuống giường, vươn tay lột bỏ nội khố của nàng.
Bên dưới Lô Vãn đã ướt đẫm, ngón tay hắn vừa chạm tới hoa tâm, nàng đã яên rỉ kêu lên.
“Dao phi nương nương mẫn cảm thật.” Thịnh Tuyết Tản cười.
“Sao bằng được với kỹ thuật cao siêu của đô đốc đại nhân.” Thân thể Lô Vãn sớm mềm nhũn, chẳng qua ngoài miệng nàng còn chưa chịu thua.
“Cũng đúng.” Thịnh Tuyết Tản chẳng hề khiếm tốn mà ngược tại còn kiêu ngạo thừa nhận.
Lô Vãn còn chưa kịp nghĩ tới nên đáp trả hắn thế nào thì hai ngón tay đã tiến thẳng vào trong hoa huyệt thăm dò.
Nhất thời cả người Lô Vãn co chặt lại, bên dưới xoắn chặt lấy hai ngón tay.
“Chặt như vậy là muốn để cho hai ngón tay của ta ở lại trong cơ thể Dao phi nương nương mãi sao?” Thịnh Tuyết Tản cúi xuống đè lên người Lô Vãn.
Lô Vãn bị lột sạch không còn mảnh vải che thân mà Thịnh Tuyết Tản vẫn ăn mặc chỉnh tề như cũ khiến cho nàng sinh ra cảm giác thẹn thùng đã lâu không có.
“Không phải… ưm…” Lô Vãn vừa mới há miệng phủ nhân, ngón tay Thịnh Tuyết Tản đã bắt đầu đào móc trong huyệt động.
Lý do thoái thái Lô Vãn nghĩ mãi mới ra cứ thế biến mất tăm không còn tung tích.
Động tác của Thịnh Tuyết Tản càng ngày càng mạnh, tốc độ ngón tay đút vào rất nhanh, mỗi lần đầu ngón tay hắn đều cọ sát qua kích thích nơi mẫn cảm nhất của nàng.
Lô Vãn còn chưa kịp tìm lại tiếng nói, từng cơn khoái cảm đã đổ ập tới ăn mòn lý trí của nàng, cuối cùng Lô Vãn chỉ có thể vặn eo lắc mông đón đùa với Thịnh Tuyết Tản, trong miệng phát ra từng tiếng яên rỉ.
“Không… Ưm… van ngươi…” Tiếng nói Lô Vãn đứt quãng, nàng lung tung kêu to, lúc thì bảo Thịnh Tuyết Tản buông tha bản thân, lúc thì lại ôm lấy hắn không cho hắn rời đi.
Chẳng qua Thịnh Tuyết Tản không có lòng tốt như vậy, hắn thấy Lô Vãn sắp cao trào thì ngón tay đột nhiên dừng lại, dù bận nhưng hắn vẫn ung dung nhìn Lô Vãn đang nằm ngửa thở hổn hển, nồng ngực nàng phập phồng vẫn cao chót vót như cũ, chẳng qua gương mặt lại ửng đó khác thường, vệt đỏ từ hai má lan thẳng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡