Chương 3
rãi đi vào trong cung.
"Chủ tử, tối nay vẫn như cũ chứ?" Lê Nô thấp giọng hỏi.
"Không, hôm nay trông chừng những người khác trong cung cho ta." Tâm tình Lô Vãn rất tốt, tяên mặt vẫn lộ ra ý cười tươi đẹp, dung nhân dưới ánh nến mờ nhạt có chút không chân thật.
"Vâng." Lê Nô cung kính đáp ứng.
Yêu cầu này của chủ tử, chính là tối nay bỏ thuốc tất cả các hạ nhân trong cung.
Đợi sau khi rửa mặt xong, Lê Nô bao bọc mái tóc hơi ẩm của nàng vào khăn mềm nhẹ nhàng lau khô.
Đang bôi dầu lên tóc, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, cầm lấy mái tóc đen nhánh của Lô Vãn.
"Để ta làm, ngươi lui ra đi." Thịnh Tuyết Tản bình thản nói.
Lê Nô biết điều lui ra, cung kính đóng cửa lại, lại đi kiểm tra một lần hạ nhân trong cung có ngủ hay không.
"Đến muộn quá." Lô Vãn vừa lau mặt vừa hờn dỗi.
"Dù sao cũng phải hầu hạ Hoàng đế và Hoàng hậu đi ngủ." Thịnh Tuyết Tản đáp.
"Vậy thì nhanh." Mặt Lô Vãn lộ vẻ châm biếm, xoay người nhìn Thịnh Tuyết Tản, có lẽ là do hắn tuổi nhỏ đã mất đi thứ kia, dù khuôn mặt tuấn mỹ lại có chút nam nữ bất phân.
Ngày thường Thịnh Tuyết Tản đội mũ thái giám, sắc mặt còn thâm trầm nên có rất ít người sẽ để ý tới mỹ mạo của hắn, không, không phải là rất ít, phải nói là không hề có ai để ý mới đúng.
“Thế nhân đều nói Thịnh đô đốc lòng dạ ác độc, thủ đoạn nham hiểm là người xảo trả.” Lô Vãn đứng lên dán sát lại gần Thịnh Tuyết Tản, hai cánh tay trắng trẻo của nàng khoác lên bả vai hắn, thay hắn cởi bỏ mũ quan.
Ngón tay Lô Vãn nhẹ nhàng lướt qua cần cổ hắn, sau đó nàng áp sát mặt lại gần để môi chạm tới hầu kết hắn: “Không biết đêm nay đô đốc chuẩn bị thẩm tra ta thế nào?” Ngón tay Thịnh Tuyết Tản xuyên qua mái tóc Lô Vãn từ hông nàng trượt xuống tới giữa bờ mông, tay hắn không ngừng thăm dò vào giữa hai đùi.
Chẳng qua ngoài miệng Thịnh đô đốc vẫn đường hoàng nói: “Từ nhỏ chúng ta đã mất đi vật chí dương nên sớm đã học xong cách thẩm tra nữ tử thế nào, chẳng hay nương nương có cao kiến gì không?” Dao phi nương nương cười xùy một tiếng, nàng đưa tay phối hợp với hắn tự cởi bỏ y phục bằng lục mỏng tяên người, mãi đến khi chỉ còn một chiếc yếm mỏng và nội khố mới dừng lại.
Lô Vãn rất gầy, nhưng phần trước ngực lại mềm mại đàn hồi tới bất ngờ.
Nàng vòng tay thành hình tròn ôm Thịnh Tuyết Tản bước tới bên giường, Lô Vãn để cho hắn ngồi xuống trước sau đó bản thân thì dạng chân ngồi lên đùi hắn, ngón tay nàng vươn tới kéo vạt áo hắn nói: “Cao kiến thì ta không có, nhưng hạ kiến thì lại không ít, không biết đô đốc có hứng thú hay không?” Thịnh Tuyết Tản không trả lời, hắn vươn tay kéo mở tủ gỗ tяên đầu giường, bên trong chất đầy đồ đạc, mặc dù không thể phân biệt rạch ròi công dụng của từng vật bên trong nhưng chỉ cần nhìn qua thấy được vài thứ có hình trụ kia là cũng có thể hiểu được công dụng của ngăn đựng này.
“Nương nương cũng chuẩn bị đầy đủ thật.” Thịnh Tuyết Tản cười khẽ.
“Mỗi lần người ta nhớ đô đốc thì sẽ sai người chuẩn bị một vật mà thôi.” Lô Vãn làm nũng nói, cơ thể dán sát lại gần Thịnh Tuyết Tản.
Bản thân nàng chỉ mặc mỗi một chiếc yếm và nội khố, phần lớn da t̸h̵ιt̸ đều lộ hết ra bên ngoài, cứ hễ chạm phải áo ngoài thô ráp của