Chương 31
ông.
Cô vươn tay quàng qua cổ anh, kéo đầu anh xuống, lớn mật hôn lên môi anh.
Lần này không phải là chuồn chuồn lướt nước nữa, cô đưa lưỡi liếm láp đôi môi Lục Chinh, định học theo cách anh hôn sâu mà luồn lưỡi vào trong khoang miệng anh; nhưng mặc cho cô cố gắng thâm nhập thế nào, miệng Lục Chinh vẫn luôn đóng chặt.
Sau khi thử rất nhiều lần mà vẫn không được, cô đành bỏ cuộc.
Ngờ đâu vừa rời khỏi môi anh chưa đầy một giây, cô đã bị anh hôn ngược lại.
Lục Chinh hé miệng ngậm lấy bờ môi cô, đầu lưỡi điêu luyện luồn vào khoang miệng, quấn chặt lấy chiếc lưỡi của cô ra sức mút mát.
“Ưm ưm...” Thật sự rất thích mùi khói thuốc nồng đậm trong miệng anh.
Nụ hôn mãnh liệt khiến những ngón chân Tống Cẩn cuộn tròn lại, hai tay túm chặt lấy cổ áo măng tô của anh.
Hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau, dịch vị tiết ra hòa quyện làm một.
Vô cùng yêu thích cảm giác được hôn sâu cùng anh, Tống Cẩn không kìm được mà tách hai chân ra.
Cảm nhận được đùi anh đã chen vào, cô lập tức khép lại kẹp chặt lấy chân anh, hai tay siết chặt cổ anh áp sát vào vòm ngực.
Bàn tay Lục Chinh cũng không rảnh rỗi, miết dọc theo vòng eo vuốt ve lên trên, cách một lớp áo xoa nắn bộ ngực của cô, sau đó hôn dần xuống vùng cổ.
“Ưm ưm...” Tống Cẩn nhắm nghiền mắt, ngửa cổ hé môi rên rỉ.
“Tôi là ai?” Giọng Lục Chinh cực kỳ trầm khàn, anh không ngừng rải những nụ hôn lên cổ và mang tai cô rồi gặng hỏi “Trả lời tôi, tôi là ai?” “Ưm ưm...” Cô vẫn nhất định không chịu đáp.
Lục Chinh cởi tung cúc áo quanh cổ cô, hôn lên xương quai xanh.
Đang lúc mơn trớn hôn dọc xuống dưới, ánh mắt anh đột nhiên thay đổi, anh ngậm lấy phần xương quai xanh của cô cắn mạnh một cái “Á...” Tống Cẩn đau đớn mở bừng mắt, đẩy phắt anh ra.
Trong miệng Lục Chinh lúc này tràn ngập mùi máu tanh của cô.
Anh đưa tay lau khóe miệng, ngắm nhìn tuyệt tác mà mình vừa lưu lại trên xương quai xanh của cô “Đừng hòng coi tôi là kẻ thế thân cho Thời Luật, hắn ta không xứng.” Tống Cẩn lúc này đã đau đến mức không thốt nên lời.
Cô cong người, dùng tay ôm lấy xương quai xanh, thấy dính đầy máu, cô tức đến ứa nước mắt “Lục Chinh, cái đồ khốn nạn nhà anh ” Ngẩng đầu lên, đã thấy Lục Chinh đi thẳng về phía cửa mà không thèm ngoảnh lại.
Tính Tống Cẩn xưa nay không phải kiểu mặc cho người khác ức hiếp.
Có thù tất báo mới là con người thật của cô.
Bất chấp cơn đau, cô chạy vọt tới nắm lấy tay Lục Chinh, cúi xuống hung hăng cắn một miếng thật mạnh lên mu bàn tay anh Nhát cắn này của cô vô cùng tàn nhẫn.
Lục Chinh nhíu chặt mày, bàn tay còn lại siết chặt thành nắm đấm.
Trên đường lái xe lên trung tâm thành phố, thỉnh thoảng Lục Chinh lại liếc nhìn dấu răng đã đóng vảy máu trên mu bàn tay trái.
Nhớ lại cái điệu bộ ngông cuồng của Tống Cẩn khi đạt được mục đích, cùng vẻ mặt chân thành khi mở to mắt nói dối của cô, khóe miệng anh bất giác nở nụ cười.
Lúc đó Diệp Tu Ngôn và A Bố tìm không thấy anh, cứ tưởng anh ra bãi đỗ xe để quên vali nên mới quay lại tìm một vòng.
Thấy anh từ trên lầu bước xuống, họ còn tưởng anh làm việc trong phòng quá chú tâm nên không nghe tiếng gọi; anh còn cố ý thay một bộ đồ leo