Chương 30
cũng có vị hôn thê, tháng sau là kết hôn.
Chẳng lẽ cô bạn gái cũ như em lại phải khổ sở giữ thân như ngọc vì anh ta đến chết sao?
Em có phải bà cô tu hành đâụ” “Muốn bắt tôi làm bạn tình à?” “Bạn tình thì chỉ có tình dục, sự kết hợp thuần túy về mặt thể xác chỉ là giao cấu, em không thích.” Ánh mắt Tống Cẩn ngập tràn sự khao khát về tình yêu “Em thích cảm giác hòa hợp cả về thể xác lẫn tâm hồn, được trò chuyện, tâm tình, ôm ấp, hôn hít, làm tình với người mình thích...” Cô vô cùng nghiêm túc nhìn Lục Chinh “Thông qua nụ hôn của anh vừa rồi, em cực kỳ chắc chắn rằng cả cơ thể và trái tim em đều rất vừa ý anh.” Thấy anh vẫn chẳng có phản ứng gì, Tống Cẩn lại chuyển sang làm nũng kéo kéo áo anh “Em biết anh cũng rất có cảm giác với em, nếu không lúc em bảo anh đi tìm gái điếm, anh đã chẳng ghét bỏ lời em nói đến thế.” Chẳng hiểu sao, nghe xong những lời này của cô, Lục Chinh bỗng có cảm giác như mình bị cô gài bẫy.
Anh hỏi “Cố tình bày ra trò này chỉ để dụ tôi chơi trò chơi tình ái với em?” “Ai bảo anh lừa em.” Cô trĩu môi oán trách “Cố ý xách vali bỏ đi, còn trả lại thẻ phòng cho em, lúc đó em cứ tưởng anh đi thật, trong lòng vô cùng khó chịụ” “Chỉ cho phép em lừa tôi, không cho tôi lừa em à?” “Cái miệng của em...” Lục Chinh thật sự muốn khâu nó lại.
“Không muốn nghe em nói thì anh hôn em đi, dùng nụ hôn bịt miệng em lại, em hứa sẽ không nói linh tinh nữa.” Lục Chinh ý thức được bản thân cần phải bình tĩnh lại.
Anh cảm thấy nếu tiếp tục nói chuyện với cô, tuyệt đối sẽ bị con hồ ly nhỏ này ăn tươi nuốt sống mất.
Rõ là mang vẻ ngoài vô hại, nhưng trong bụng thì chứa toàn là ý đồ xấu xa.
Anh bước những bước dài đến trước cửa, vươn tay vặn tay nắm cửa Tống Cẩn vội vàng chạy tới, ôm chầm lấy vòng eo săn chắc của anh từ phía sau, dở thói vô lại đưa ra yêu cầu “Hôn em một cái rồi mới cho anh đi.” Cô áp sát lưng anh, cách một lớp quần áo mà Lục Chinh vẫn có thể cảm nhận được bộ ngực của cô mềm mại đến mức nào.
Nhớ lại bên dưới dáng vẻ gầy gò ấy lại là bộ ngực đẫy đà nhường đó, hai bầu vú trắng nõn nà lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí...
“Buông tay.” Yết hầu trượt lên trượt xuống, Lục Chinh phát hiện mình lại bị cô câu dẫn đến mức sinh ra phản ứng “Còn không thả tay cho tôi đi là tôi làm em luôn đấy.” “Vậy anh làm đi.” Lục Chinh lập tức xoay người, vươn tay bế bổng cô lên.
Nhận được sự đáp lại như mong muốn, Tống Cẩn quắp hai chân ngang eo anh, ôm chặt cổ mỉm cười với anh.
Lục Chinh lại đặt cô lên chiếc bàn để đồ lặt vặt, hai tay chống hai bên người cô, cúi thấp đầu mặt đối mặt, không nói tiếng nào mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy, cố gắng tìm kiếm khía cạnh chân thật nhất của cô.
Tống Cẩn ngửa đầu lên, bị anh nhìn chăm chú ở cự ly gần như vậy, bảo không xấu hổ thì là nói dối.
Mặt hơi nóng lên, cô căng thẳng khẽ nuốt nước bọt.
Không gian quá đỗi yên tĩnh, tiếng nuốt nước bọt cũng lọt cả vào tai Lục Chinh.
Nhìn yết hầu Lục Chinh chuyển động lên xuống, Tống Cẩn biết đây là phản ứng động tình của đàn