Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

cũng như thế này.
Khi hai người họ không ở cùng nhau, anh cũng chỉ tập trung học bài, hết viết rồi lại xem.
Lúc hai người ở bên nhau, địa điểm hẹn hò chủ yếu là thư viện.
Đã lâu không thấy bộ dáng nghiêm túc của anh, cho dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng khó tránh khỏi bị mê mẩn.Trước kia, chỉ cần nhìn anh mặc một chiếc áo thun trắng cúi đầu viết chữ, bên dưới cô cũng ẩm ướt, càng đừng nói đến hiện tại anh đang mặc tây trang, mang giày da, bàn tay khớp xương rõ ràng lưu loát ký văn kiện.
Tay anh thật đẹp, nếu sờ lên người chắc chắn cô sẽ bị kích thích đến tê dại.
Cận Quan Quan không muốn quấy rầy anh, bây giờ anh đã là tổng tài, không giống như thiếu niên ngày xưa, chỉ cần đi qua lại trước mặt anh một chút sẽ bị anh thao.
Cô sợ nếu làm anh mất đi một giây, sẽ ảnh hưởng đến tiền công của cô.
Cận Quan Quan ngồi chờ cho đến trưa, rồi ngủ lúc nào không hay.
Thời gian sinh hoạt của Cận Quan Quan không giống người khác, cô là một ‘cú đêm’, hằng ngày phải đến hai hay ba giờ sáng cô mới ngủ, sau đó đánh một giấc đến hai ba giờ chiềụHôm nay cô thức dậy sớm, cho nên lúc này cả người mệt rã rời.
Cận Quan Quan ngồi thẳng trên sofa, nên khi ngủ gật cả người cô cũng bị ngã xuống một bên.
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên sườn mặt cô, ngăn không cho cô ngã xuống.
Cô bị bàn tay anh kích thích đến mở to mắt, thấy Hoắc Mộ đang đứng trước mặt mình, thầm cảm thán anh vẫn cao như vậy, lúc nào đứng cạnh anh cô cũng thành người lùn.
Cận Quan Quan cầm USB trong tay đưa cho anh, nói “Anh đã làm xong việc rồi đúng không?
Vậy thì xem qua một chút.
Nếu anh hài lòng, tôi sẽ mang về đóng dấu rồi phóng lớn ra.” Hoắc Mộ nhận lấy USB, tùy tiện ném sang một bên, rồi lôi kéo tay cô, nói “Đi ra ngoài ăn cơm thôi, vừa nhìn em, tôi đã thấy đói bụng.” Cận Quan Quan … Con mẹ nó Anh nghĩ bà đến đây là để cùng anh ăn cơm sao?
Cô thẹn quá hóa giận đẩy tay anh ra “Tôi không có tâm trạng cùng anh ăn cơm, tôi có việc nên mới đến đây, hơn nữa giữa chúng ta có quan hệ gì mà phải ăn cơm cùng nhaụ Chỗ ảnh đó dù anh không xem tôi cũng trực tiếp đóng dấu, đến lúc đó anh có muốn đổi ý cũng không được.” Hoắc Mộ trầm mặc nhìn gương mặt ngày càng giận dữ của cô, nói “Không cần xem đâu, em cứ đóng dấu đi.” “Vị hôn thê cũng không cần xem sao?Không cần xem cô ấy trong ảnh trông như thế nào luôn sao?” “Không cần.” Cận Quan Quan … Sao cô ấy lại có một người chồng không đáng tin đến vậy?
Nếu chồng tương lai của của cô cùng cô chụp ảnh cưới mà không cho cô xem ảnh một cái, cô sẽ dùng chày đánh anh ta thành đầu chó.
Cận Quan Quan cảm thấy mình đã lãng phí không ít thời gian, nếu anh ta nói sớm là không cần xem, cô sẽ không ở chỗ này chờ anh ta vài tiếng đồng hồ từ sáng đến trưa.
Cận Quan Quan tức giận, cầm lấy túi xách trên bàn định rời đi.
Tuy nhiên, Hoắc Mộ vẫn nắm cổ tay cô, không cho cô đi, ngữ khí mang theo ý cầu khẩn “Bồi tôi ăn cơm được không?
Tôi rất đói bụng, nếu không ăn cơm tôi sẽ bị đau dạ dày, cảm giác đó rất đáng sợ.” Cận Quan Quan nghe được lời này chỉ còn biết mấp máy cánh môi, lời cự tuyệt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡