Chương 16
phải mặc quần lót, dù sao em cũng không thoát được.” Cận Quan Quan chịu không nổi.
Cô lập tức cúp điện thoại.
Đồ lưu manh, biến thái, bệnh tâm thần.
Cô mà còn tự dâng mình đến cho anh ta, chắc chắn cô là đồ ngốc.
Cận Quan Quan nhìn vào tấm gương bên trong cửa tiệm, thật may hôm nay cô mặc quần iean dài.
Quần iean che khuất đôi chân cô, anh ta không thể nhìn ra được cái gì.
Cô đem ảnh chụp đã được chỉnh sửa kỹ càng đặt lên ghế lái, rồi lái xe đến công ty của Hoắc Mộ Đây là một công ty chuyên về lĩnh vực Internet, nghe nói chỉ mới xây dựng được hai năm gần đây, trong khoảng thời gian đó, công ty đã phát triển rất nhanh, hiện tại có thể xem như là một trong những tòa cao ốc lớn nhất trung tâm thành phố.
Cận Quan Quan thuận lợi đi vào trong, không có ai ngăn cản cô, chân bước đi thẳng đến văn phòng của Hoắc Mộ.
Văn phòng của anh rất rộng, nhưng thiết bị điện tử và nội thất lại rất đầy đủ tiện nghi.
Người bên ngoài không thể nhìn vào trong, ngược lại người trong phòng lại có thể thấy được những gì bên ngoài.
Cô được thư ký dẫn vào văn phòng.
Cận Quan Quan vừa đi vào đã nhìn thấy Hoắc Mộ đang lưu loát ký văn kiện, ngón tay thon dài cầm bút dứt khoát ghi tên của mình vào tờ giấy trắng.
Tầm mắt cô nhanh chóng bị sợi dây thun trên cổ tay anh hấp dẫn.
Đó không phải sợi dây thun năm đó cô từng tặng cho anh sao?
Thời điểm cô và Hoắc Mộ ở bên nhau không lâu, khi đó có trào lưu dùng sợi dây thun đeo lên tay bạn trai, như là cách thức để cho những người phụ nữ khác thấy anh ta đã có bạn gái, đừng chủ động tới gần.
Cô cũng đeo cho Hoắc Mộ một sợi dây thun, còn dặn dò anh không được tháo ra.
Kể từ khi cùng cô kết giao, tính tình Hoắc Mộ cũng dễ gần hơn không ít, cô nói gì anh cũng nghe theo.
Cho dù hai người đã quen nhau hơn một năm, anh cũng không cởi ra, chỉ là cô không nghĩ tới cho đến bây giờ anh vẫn còn đeo sợi dây thun đó.
Một lúc sau, Cận Quan Quan không khỏi cười nhạo ý nghĩ hoang đường của mình.
Sợi dây thun đó chắc gì đã là của cô?
Chẳng qua là thời tuổi trẻ nông nổi, cô nhất thời đeo sợi dây thun cho anh thôi, làm gì có khả năng anh đeo sợi dây đó suốt năm năm mà không tháo ra.
Chỉ có đứa ngốc mới tin được.
Có thể là vị hôn thê của anh cũng giống cô năm đó, tự tay đeo cho Hoắc Mộ để cho người khác thấy anh đã có vợ.
Thực tế, dây thun không phải đồ vật khó tìm, chúng có cùng một màu đen và kiểu dáng.
Cô nhớ ngày gặp lại anh ở cửa tiệm, lúc bị anh xâm phạm trong phòng thử đồ, chắc hẳn anh cũng đeo nó, chẳng qua lúc đó toàn bộ lực chú ý của cô bị dời đi, nên cô không nhìn thấy.
Hơn nữa, khi đó tay áo của anh quá dài, che khuất cả cổ tay anh.
Bây giờ, anh vén tay áo lên, nên cô có thể thấy được.
Cận Quan Quan ngồi ở một bên chờ anh, thư ký nói anh phải ký xong văn kiện mới có thể cùng cô nói chuyện.
Cô cũng không biết anh ta đang làm cái quỷ gì, chỉ đem văn kiện ưu tiên lên hàng đầu, căn bản không biết lúc nào mới ký xong.
Cô tức giận nhìn anh, uống hết ly cà phê này rồi đến ly khác, nhớ hồi còn học cao trung anh