Chương 14
tay cô, xác nhận lửa đã bị dập tắt, bỏ vào túi quần mình, sau đó buông cổ tay cô ra, khiêng người lên vai bước nhanh đi.
Kiều Khương đầu chúc xuống dán vào lưng anh, lấy tay đập đập vào eo người đàn ông “Mẹ kiếp, anh làm gì đấy?” Người đàn ông tựa như không nghe thấy, khiêng cô một đường tìm thấy cây táo có thang lên, dẫm lên từng bậc thang trèo lên, đặt cô lên cành cây, sau đó đi xuống cầm cả cây thang đi mất.
Kiều Khương vẫn ngây ngốc ngồi đơ ra trên cành cây, cho tới lúc người đó cầm thang đi rồi, lúc này mới gào lên “Này…” Cô cúi đầu nhìn xuống, cách mặt đất tầm hơn hai mét, nếu cử động cảm giác sẽ ngã xuống, chỉ có thể dùng tay giữ thăng bằng, gào về phía Yến Chiêu đã đi “Con mẹ anh có bản lĩnh thì đừng quay lại đây.” Yến Chiêu thật sự một đi không trở lại.
Một mình Kiều Khương ngồi trên thân cây, nhìn trời sắp tối rồi, cô cũng không vội, ngồi đây thưởng thức mảnh vườn trái cây xanh mướt.
Lúc Yến Chiêu khiêng cái thang trở lại, cô vẫn còn ung dung ngồi ở kia.
Anh đặt cây thang xuống dưới gốc cây, nhìn lên nói với cô “Xuống dưới.” Kiều Khương cúi đầu nhìn anh “Anh làm sao để tôi lên, thì làm tôi xuống như thế.” Yến Chiêu trầm mặt nhìn cô một lúc, dẫm lên cây thang trèo lên, một tay ôm eo cô, đem người ôm vào trong ngực, cánh tay dùng sức, khiêng lên vai, một chân khác dẫm vào thang trèo xuống dưới.
Vừa xuống đến mặt đất, Kiều Khương tung một chân đá về phía con cu anh.
Yến Chiêu phản ứng rất nhanh, tay phải bắt lấy mắt cá chân cô.
Kiều Khương tay trái như ra nắm đấm, một khắc làm cho tay trái anh bắt lấy, tay phải cô chụp nhanh nắm lấy một bao dưới thân anh.
Trạng thái mềm nhũn của đồ vật cũng không thể khinh thường.
Cách một lớp vải mỏng, hình dáng của đồ vật cũng rất rõ ràng.
Kiều Khương nắm cả cây và hai quả trứng mềm mại vào tay, ngẩng mặt lên nhìn anh “Xin lỗi.” Yến Chiêu suýt đã bị cô làm tức chết, anh chưa từng thấy một cô gái nào như vậy, dám véo lấy cây gậy anh bắt người phải xin lỗi.
“Buông tay.” Anh bóp cổ tay cô, giọng nói đè nặng lửa giận.
“Anh xin lỗi.” Kiều Khương không chỉ không buông tay ra, còn xoa xoa nhẹ vài cái “Tôi sẽ buông tay.” Cô để yên còn được, vừa động đậy, lùm trong tay bắt đầu cương lên, qua một lát đã cứng rắn trong lòng bàn tay, một tay đã không còn cầm được cả hai quả trứng, miễn cưỡng chỉ nắm được cây gậy thịt ngày càng sưng to.
Sắc mặt Yến Chiêu thay đổi.
Giọng nói đã trở nên thô nặng hơn nhiều “Xin lỗi, cô buông ra.” “Nói xem nào.” Kiều Khương càng nắm chặt hơn, ngón cái vuốt ve trên đỉnh nấm “Sao lại cứng lên với tôi?” Sắc mặt Yến Chiêu đen muốn chết “Cô buông tay ” Anh không thể động đậy một chút, nếu động Kiều Khương sẽ vặn, suýt nữa vặn gãy cả cây.
Cổ tay của Kiều Khương rất nhanh bị anh kiềm chế, nhưng cô cũng không buông tay, mỗi lần người đàn ông dùng lực, cô cũng dùng lực theo, nắm chặt cây gậy, lúc nặng lúc nhẹ, thậm chí còn gảy gảy vuốt ve quy đầụ Yến Chiêu cứng tới mức gân xanh nảy nảy, vào lúc này, phía sau vang lên tiếng nói của Miêu Tuyết, nói Cao Kim Lan và mẹ Miêu đã về nhà, mãi không thấy Kiều Khương đi ra, nên bảo Miêu tuyết vào đây tìm.
“Anh Yến, anh cũng ở đây ạ?” Miêu Tuyết