Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

qua cô không có ấn tượng.
Cô gái nhỏ vừa nhìn thấy Kiều Khương liền ngây ngẩn cả người, sau đó mới lễ phép chào hỏi “Chào chị, em là Miêu Tuyết.” Cô gái mặc chiếc váy hoa màu đỏ, mày rậm mắt to, nhưng da rất đen, gương mặt chất phác tươi cười.
Kiều Khương kéo kính râm xuống “Chào em.” Cô kéo mũ xuống, tóc đuôi ngựa theo đó rũ xống, cô vén tóc ra phía sau đầu, cởi cúc áo sơ mi ra hai nút, kéo áo trong quần ra quạt quạt.
Mọi hành động đều lưu loát dứt khoát, bỗng nhiên nhíu mày, cặp mắt đào hoa nheo lại, bên trong như có những tia sáng, hấp dẫn người ta chú ý.
Kiều Khương đang muốn đi vào, thấy Miêu Tuyết ngơ ngẩn nhìn chằm chằm mình, nghiêng đầu hỏi “Sao thế?” “Chị, chị lớn lên thật đẹp.” Miêu Tuyết mới phục hồi tinh thần, mặt có hơi đỏ lên, vừa thất thố ngượng ngùng, lại ngẩng mặt lên nhìn Kiểu Khương “Da trắng quá.” Mấy năm nay, không biết bao nhiêu người khen Kiều Khương như vậy, sớm đã thành thói quen, nghe mấy lời này, cũng chỉ khách sáo theo bản năng “Cảm ơn, em cũng đẹp.” Mẹ Miêu giặt sạch hai chiếc khăn đưa cho cô và Cao Kim Lan, Kiều Khương nói cảm ơn, cầm khăn xoa mặt và cổ, phòng khách đã mở điều hòa, có một chiếc ghế nằm, cô ngồi lên ghế, cách một khoảng còn có thể nghe thấy Cao Kim Lan và mẹ Miêu nói chuyện.
Vì tối qua không ngủ đủ, cô nhắm mắt lại nghỉ ngơi lại ngủ mất, lúc mở mắt ra, thời gian đã chỉ ba giờ chiềụ Cao Kim Lan và mẹ Miêu đi hái táo, trong nhà chỉ còn Miêu Tuyết đang tách vỏ đậu trong sân.
“Mẹ chị đâu?” Kiều Khương rửa mặt, lấy khăn giấy lau khô, cởi dây buộc tóc phía sau, rồi buộc lại thành tóc đuôi ngựa.
“Dì cùng mẹ em đi đến vườn táo rồi ạ.” Miêu Tuyết đứng lên đi rửa tay “Em dẫn chị đi.” Cô bé mặc váy không tiện đi vào, trong vườn cây toàn quả, Kiều Khương không muốn cô bé đi theo “Ở đây đi, chị tự vào.” Cao Kim Lan đã hái xong táo và dưa hấu, Kiều Khương đi đến giữa vườn, thấy không có ai, rút điếu thuốc ngậm trong miệng, cả ngày hôm nay không có lúc nào hút được vì ở bên cạnh Cao Kim Lan.
Trời vẫn còn nắng nóng, cô hút xong một điếu, muốn nghiền trên mặt đất, nhưng trước mặt lại có một quả táo, vì thế đưa mẩu thuốc dí dí lên thân quả.
“Cô làm gì đấy?” Sau lưng có tiếng nói.
Kiều Khương quay đầu nhìn lại thấy Yến Chiêu, trong tay anh cầm một cây kéo, phía sau lưng đang cõng một cái sọt.
“Dập thuốc.” Mặt cô không đổi sắc, dí tàn thuốc vào làm ra một dấu vết hình tròn.
Yến Chiêu buông kéo cùng sọt, đi vài bước đến trước mặt cô, một tay nắm lấy cổ tay cô, anh cúi đầu nhìn quả táo đã bị dí một lỗ hình tròn, tạo ra một cái lỗ nhỏ nhợt nhạt.
“Bảng quảng cáo lúc vào không thấy?
Trên núi không cho phép hút thuốc.” Anh trầm mặt, ánh mắt hung hãn kiềm chế “Cũng không cho phép lấy trái cây dập thuốc.” Lực trên tay anh rất lớn, làm cô đau, nhưng Kiều Khương chỉ nhẹ nhàng nhíu mày, đưa tay khác lên cầm đầu mẩu tàn thuốc về, trực tiếp dí nó lên má người đàn ông.
“Như vậy thì sao?” Cô khiêu khích ngẩng mặt lên nhìn anh “Vừa lòng?” Tàn thuốc đã tắt, chỉ còn hơi nong nóng, chỗ nóng đó trực tiếp dán lên mặt Yến Chiêu, hơi thở của anh nặng thêm vài phần, đang cố gắng kiềm lại cơn bốc hỏa.
Anh lấy mẩu thuốc từ ngón


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡