Chương 4
/cười gian/] Sinh viên trong lớp vẫn chưa về hết, tiếng ồn ào cũng chưa tan.
Lác đác vẫn còn sinh viên vây quanh muốn hỏi bài cô giáo.
Cậu fan cuồng không biết nhìn sắc mặt bên cạnh vẫn dán chặt mắt vào cô.
Nhưng những điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến sự hưng phấn và sung sướng trong lòng cô.
Trương Ưu Nhĩ vẫn bình thản như thường, tận tình đút mồi cho từng chú chim non đang háu đói, đồng thời tận dụng những kẽ hở thời gian ngắn ngủi, mang vẻ mặt điềm nhiên cầm điện thoại lên, chậm rãi gõ chữ phản hồi.
[Your: Muốn em 𝓁ϊếʍ, muốn làm tình.] [Your: Nhớ đến phát điên rồi.] Tan làm, Trương Ưu Nhĩ liền lái xe đến nhà hàng đã đặt trước để dùng bữa cùng cô bạn nối khố Chung Hỉ Ý.
Hai người chơi với nhau từ hồi tiểu học, đã quá rõ ngọn ngành gốc rễ của đối phương.
Chung Hỉ Ý hiện là bác sĩ khoa sản của một bệnh viện, gần đây mới được thăng chức lên bác sĩ chủ trị.
Thế nên bữa cơm tối nay cùng với tăng hai giải trí sau đó cũng mang ý nghĩa ăn mừng.
Hai người cụng ly, Trương Ưu Nhĩ trêu chọc: “Chúc mừng bác sĩ Chung, cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi.” Chung Hỉ Ý vốn tính tình thẳng thắn, cô ấy uống cạn ly vang đỏ rồi bắt đầu tuôn một tràng than vãn: “Còn phải chịu trận dài dài!
Cày cuốc bán sống bán chết bao năm trời, giờ mới leo lên được cái chức ngang ngửa với giảng viên như cậu, thật chẳng bõ bèn gì!” Cô ấy chỉ vào Trương Ưu Nhĩ: “Vẫn là dân làm văn khoa các cậu sướng nhất, học xong tiến sĩ, hên hên thì vừa vào trường đã làm giảng viên, dạy dỗ ba năm năm, xào nấu vài bài báo tяên các tạp chí cốt lõi là dư sức xét duyệt phó giáo sư, thêm dăm ba năm nữa thì trực tiếp...” Thấy bạn mình càng nói càng đi xa, Trương Ưu Nhĩ bèn bóc một con tôm nhét thẳng vào miệng cô ấy để ngắt lời: “Nói hươu nói vượn, làm gì có chuyện dễ ăn thế.” Cô bạn thân vừa nhai tôm vừa lúng búng đáp: “Có chống lưng, có gia thế thì dễ thôi!
Nhà mẹ đẻ cậu, nhà chồng cậu, tùy tiện rinh một ai ra tay thì chẳng phải chỉ là chuyện phút mốt sao?” Xong lại thở dài não nuột: “Đâu như đứa chân đất mắt toét như mình, lại còn đâm đầu vào cái ngành y trời đánh, giờ muốn leo lên một bậc nữa chắc phải tính bằng chục năm!” “Cớ gì cứ phải đâm đầu leo lên tяên, như bây giờ không tốt sao?
Ít nhất công việc cũng nhẹ nhàng hơn, được tan làm đúng giờ rồi.” Trương Ưu Nhĩ dịu giọng an ủi.
Trước khi thăng chức, Chung Hỉ Ý là bác sĩ nội trú, gần như 24/24 giờ đều cắm chốt ở bệnh viện, hai người họ mười ngày nửa tháng mới gặp nhau được một lần.
Cô ấy lắc đầu: “Mình đâu có sống “phật tử” được như cậu.
Hơn nữa sau này mình còn muốn sinh con, mình phải dốc toàn lực cho con bé những điều tốt đẹp nhất, để nó được hưởng những tài nguyên ưu việt nhất trong quá trình trưởng thành.
Không liều mạng thì làm sao được?” “Thế cũng phải xem đứa trẻ thật sự muốn gì đã.” Nụ cười tяên môi Trương Ưu Nhĩ nhạt đi, nơi đáy mắt xẹt qua vài tia mỉa mai: “Hồi bé mẹ mình cũng từng nói những lời như vậy nhưng hiện giờ mình cũng chẳng biết ơn bà ấy là bao.” Chung Hỉ Ý đảo mắt, bất bình thay bạn: “Thôi đi cô!
Bà mẹ tốt đó của cậu đã cho cậu được cái gì tử tế đâu?
Hồi bé thì để cậu chịu đựng sự ghẻ lạnh, bắt nạt, lớn lên lại như bán con gái mà tống cậu vào cái hố lửa nhà họ Hứa.
Nếu cậu mà còn biết ơn