Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

tra khảo con đấy à?
Bà mẹ xinh đẹp đấy thú lại nét nghiêm nghị vừa rồi, mặt thoáng bối rối Mẹ xin lỗi, chỉ là mẹ nóng vội.
Lâm Bảo ngả lưng ngả ra ghế, tay chống trán Ừ thì sáng nay con đã đưa về rồi.
Mẹ kế Du bây giờ mới nhẹ nhàng Bảo, cô bé đó được lắm, tên gì nhỉ?
Ừm..
Bà vừa nheo mày vừa lấy tay gõ nhẹ lên đầu để cố nhớ lại, Lâm Bảo đan tay lại, nhìn mẹ kế Dụ, lắc đầu nói Mẹ còn chưa nhớ tên người ta.
Hạ Mạn Thư.
A Đúng rồi, là Thư Thư.
Cô bé đó xinh đẹp lắm, nhìn cũng rất đàng hoàng.
Giọng của bà trở nên vui vẻ lại.
Mẹ Ninh quay sang nhìn bà, đanh giọng Qua đêm nhà đàn ông mà gọi là đàng hoàng sao?
Cô đúng là vui tính thật.
Lâm Bảo tỏ vẻ không mấy vui vì mẹ mình, đúng là giáo sư khảo cổ học, nói chuyện khô khô khan, anh lên tiếng Mẹ Ninh nói đúng, cô ấy hư hỏng lắm, mới mười bảy tuổi thôi.
Câu nói cuối cùng của anh lại làm cho ba trưởng bối thêm một lần shock nặng nữa.
Coi như anh đã rất thành công trong công việc làm họ tổn thọ chí ít mười mấy năm.
Hôm nay là ngày gặp mặt người lớn, Mạn Thư cũng đang bị ngồi quây quần bên những vị tiền bối đây, cô nói nhẹ nhàng tình cảm, cô cười duyên dáng đáng yêụ Ghét ghê, khi nào mới kết thúc đây trời Cô tự than với lòng mình trong khi bác gái Hoàng cứ nắm lấy tay cô mà nói Cháu và Trần Hạo lớn lên cùng nhaụ Sau này hai đứa về chung nhà chắc không khó khăn gì Nội ngoại đều gần, chẳng ai bắt nạt được cháụ Nếu cháu chê thằng Hạo nhà cô trẻ con quá thì thằng Khê cũng xứng đôi lắm đấy đấy chứ.
Mạn Thư nghe xong liền lấy tay vỗ vỗ lên mu bàn tay của bác gái Hoàng, cười nói Hai con trai nhà bác cháu không dám mơ đến.
Thật sự thì cháu cũng chút chút thích hai anh.
Anh Khê ấy ạ, vừa phong lưu, vừa nhiệt huyết.
Còn anh Hạo tuy tính cách không bằng anh Khê nhưng trắng trẻo sạch sẽ.
Nếu chọn con dâu hai bác phải để mắt đến những tiểu thư lá ngọc cành vàng cơ.
Và sau lời nói của cô là "Hai con trai của bác có chỗ cháu cũng không muốn nhìn.
Cháu chẳng có một chút nào vừa mắt hai thằng cha đấy cả.
Cái tên Khê ấy ạ, vừa muốn ăn trâu ăn luôn cỏ, chuyện gì chứ chuyện mây mưa thì rất nhiệt huyết.
Còn con trai út của bác thì trắng trẻo do son phấn, sạch sẽ do sữa tắm của con gái.
Nếu bác chọn con dâu thì tránh xa cháu ra, hai bác nên kiếm những cô đào cô hoa cho hai người ấy.
Và tất nhiên, chẳng ai hiểu được câu nói thâm độc ấy trừ hai người.
Cô đắc ý nói chuyện cực kỳ vui vẻ với mọi người.
Mãi đến gần mười giờ cô và bố Thịnh mới tiễn họ về.
Bố cô nhanh miệng chào giá đình nhà bác Hoàng, nhân lúc không ai để ý lén ghé vào tai của Mạn Thư nói nhỏ Hình như cậu Thiên muốn nói với con gì đó đấy.
Mạn Thư gật đầu rồi nhẹ nhàng đi lại chào tạm biệt nhà Mã Thiên.
Sau khi hai bậc tôn kính nhà họ lên xe thì Mã Thiên kéo cô lại gần rồi nói Câu nói của em hồi nãy là ý gì thế?
Mạn Thư ngây người, ơ..
trên đời này mà còn có người hiểu mình nói gì sao?
Cô xua tay Không có gì đâu, chỉ là em cực kỳ ghét hai tên ấy.
Mã Thiên nhìn cô rồi nói Không có gì vậy thì tốt, anh về nhé Anh đi cẩn thận.
Sau khi xe nhà


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡