Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

tội.
Hắn cứ nói là cô gái kia đồng ý cho hắn giở trò.
Song anh ta lại nhìn ra ngoài như kiếm gì đó rồi nói tiếp Cô gái hôm qua anh đưa đi đâu rồi?
Lâm Bảo vừa nắn lại cổ tay quân phục vừa nói Đưa về nhà rồi.
Trần Diệc ngạc nhiên Đưa về nhà rồi?
Lão đại à, anh không nhớ là còn lấy lời khai..
Lâm Bảo ngắt lời Lời khai gì?
Bị dì Du nhà cậu nhắm rồi.
Tôi không thả sao được.
Trần Diệc bực mình với giọng nói rất bình thản của đội trưởng.
Nhưng sau lại thở dài Lão đại à, anh nói xem, giờ..
thả tên đó đi à?
Lâm Bảo nhìn anh bằng đôi mắt đã trở nên lạnh lẽo, có lẽ ai không quen nhìn nó chắc chắn sẽ tưởng mình đã bị vùi trong núi tuyết để làm vật thí nghiệm cho các nhà khoa học vài nghìn năm saụ Anh cương nghị nói Để tôi Xong anh đi vào phòng, bóng lưng anh bước đi thật đẹp, như hình mẫu trong những cuốn truyện ngôn tình.
Nhưng rõ ràng đây không phải ngôn tình, anh vừa mới vào thôi mà những người trong phòng lạnh hết xương sống.
Anh ngồi chiếc ghế đối diện Trần Khê, nhìn hắn vài giây rồi nói Mấy anh ra ngoài hết đi.
Chỉ Diệc ở lại thôi.
Những cảnh sát có mặt ở đó thoáng do dự nhưng rồi cũng kéo nhau ra ngoài.
Lâm Bảo ngước mặt lên, nhìn vào chiếc CCTV góc phòng mà nói Hạ Mạn Thư, mười bảy tuổi, năm hai trung cấp dược.
Trần Khê, hai mươi sáu tuổi, không vợ con, không công việc.
Hơn bảy giờ tối ngày hai mươi chín tháng bảy năm XXXX, anh bỏ một viên thuốc vào ly nước của cô ấy.
Tôi có bằng chứng CCTV quay lại và cho anh mua thuốc luôn đấy.
Đoạn anh nhìn mặt Trần Khê đã tái mét đi vì sợ rồi lại nói tiếp Với tội danh quấy rối anh nghĩ sẽ như thế nào?
Nếu cho tôi thêm vài phút suy nghĩ thì anh lại có tội quấy rối trẻ em dưới vị thành niên.
Tù cũng phải mục xương.
Xong lời Lâm Bảo nói, tội phạm đã không còn hồn phách gì cả, câu cuối cùng hắn ta suy nghĩ được là "khốn nạn, không hổ danh là mũi chó".
Còn anh chàng đẹp trai à?
Anh nói không thấy ngượng miệng sao?
Tôi nghĩ anh đã dính phải tội trạng đó từ tối qua kia, và có lẽ nếu bóc trần sự thật thì anh chắc cũng chung phòng giam với tên b nh h n kia thôi..
Cậu ấm Dương Lâm Bảo mới vừa mở cánh cửa ra là gặp ngay ba cặp mắt như cú của phụ huynh.
Hiếm lắm mới có cảnh tượng này, bố, mẹ đẻ, mẹ kế và đứa con trai họp mặt gia đình.
Cảnh tượng mà anh nghĩ chỉ có vài ba lần trong đời, anh đi vào, cởi áo quân nhân ra đặt lên giá rồi đi lại nói Sao đông đủ vậy?
Còn đâu có hẹn mọi người đâụ Còn tưởng được như vậy là phải đợi đến khi còn khuất núi chứ.
Mặt của ba trưởng bối đỏ lại rồi tái rồi tím, không hẹn mà nhìn nhaụ Đúng, thứ Lâm Bảo muốn nhất là gương mặt này đây, gương mặt xấu hổ xen lẫn sự hối hận này đây.
Người bố của anh khoảng hơn năm mươi tuổi đang ngồi chiếc ghế đơn, ông giơ tay chỉnh lại chiếc kính trên mũi, nheo mắt nhìn đứa con của mình Nghe nói con hôm qua có cô gái ở nhà con, là bạn gái con à?
Lâm Bảo ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, gãi đầu Ờ..
Thì có thể coi là vậy.
Người phụ nữ có cách ăn mặc giản dị với chiếc váy dài đen cùng áo sơ mi xanh lục nhẹ nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tao nghiêng đầu nhìn anh Con bé đâu?
Mẹ hỏi như


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡