Chương 9
của công ty, chỉ có em chênh ít tuổi với cậu ta nhất, với cả anh đã xem qua sơ yếu lý lịch của thằng nhóc này rồi, nó với em là đồng hương đấy.
Ra khỏi văn phòng của Rhys, Dư Hoan bảo Niettie gửi cho mình bản sơ yếu lý lịch của Thẩm Dật Lâm.
Trường bên Mỹ không danh giá lắm, nhưng cũng không tệ, ngành chính là luật, ngành phụ mà công nghệ thông tin, kinh nghiệm thực tập rất phong phú, nhưng chẳng có ích gì mấy với vị trí trong công ty luật.
Sơ yếu lý lịch của Thẩm Dật Lâm không quá xuất sắc, nếu không có quan hệ với Cao Yến thì e là khó mà vào được công ty này.
Dư Hoan vừa nghĩ vừa kéo giao diện máy tính xuống, chợt thấy phần trường cấp Ba, Thẩm Dật Lâm đúng là đã điền trường THPT Số 1 thành phố F – ngôi trường cấp Ba đứng đầu thành phố kế bên, cũng là trường cũ mà cô và Cao Yến từng học.
Dư Hoan gọi Thẩm Dật Lâm vào văn phòng hỏi – Sở trường của em là gì?
Cậu chàng đáp – Dạ… Luật Hình sự ạ.
Dư Hoan ngẩng lên khỏi bàn làm việc – Luật Hình sự?
Cậu trai đứng đối diện cảm thấy bầu không khí thay đổi rõ rệt – Dạ, nhưng mà, em có nghiên cứu về luật thương mại.
Để sớm lấy được bằng, em đã đăng ký rất nhiều môn chuyên ngành.
Dạ… là thế đó ạ.
– Em thấy luật Thương mại thế nào?
Cậu ta chết máy.
– Chị đâu có phỏng vấn em.
– Dư Hoan khẽ nhíu mày.
– Không cần để lại ấn tượng sâu đậm cho chị đâụ – Dạ.
– Thẩm Dật Lâm vỡ lẽ, tặc lưỡi nói.
– Thì em sợ chị không chịu nhận hướng dẫn em chứ còn sao?
Dư Hoan hỏi – Em lẩm bẩm gì đó?
– Không ạ.
– Cậu ta lắc đầu, đáp lại cô bằng một nụ cười.
Lúc cậu ta cười rộ, khóe mắt cong cong, hai má thấp thoáng lúm đồng tiền, đúng là dùng một khuôn mặt cô vốn quen thuộc để thể hiện những cảm xúc mà cô không quen tí nào.
– Đi thôi.
– Dư Hoan ngẩn ra một lát rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
– Để chị dẫn em tới một nơi.
Thẩm Dật Lâm nhìn chữ ghi trên cửa, hỏi – Phòng hồ sơ ạ?
– Ừ.
– Dư Hoan đẩy cửa bước vào.
– Đây là nơi em có thể sắp xếp hồ sơ, dữ liệu và bằng chứng nộp cho tòa mà luật sư yêu cầu vào ngày nhất định.
Đến lúc đó chị sẽ bày em phải làm thế nào, nhưng bây giờ chị muốn chúng ta bắt đầu với một số công việc văn thư đơn giản trước.
Chị muốn em soạn thảo hồ sơ vụ án, em có thể tham khảo hồ sơ cũ ở đây.
Dư Hoan lấy đại một bộ hồ sơ đưa cho cậu ta.
– Nghe có vẻ không khó.
– Thẩm Dật Lâm nói.
– Giờ em bắt đầu luôn ạ?
Dư Hoan gật đầu – Ừ, chị đã gửi tài liệu qua hộp thư của em rồi, trước khi tan tầm em chuyển cho chị là được.
Hiệu suất của Thẩm Dật Lâm rất cao, mới hai tiếng sau đã chỉnh lý xong một bộ hồ sơ nộp cho Dư Hoan.
Có điều khi sắp đến giờ tan tầm, cậu ta bỗng đứng trước văn phòng cô gõ cửa với ánh mắt áy náy và đầu tóc rối bù, khiến cô lập tức linh tính có chuyện không hay.
Dư Hoan hỏi – Có chuyện gì thế?
– Em cần một bản danh sách phân loại hồ sơ dữ liệu của phòng hồ sơ ạ.
Dư Hoan nhìn cậu ta bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc – Em định làm gì?
Thẩm Dật Lâm ngập ngừng