Chương 10
– Em… Dư Hoan lướt qua cậu ta, lao ngay đến phòng hồ sơ.
Đứng ngoài cửa nhìn vào, cô đã thấy kệ trống không, mà dưới đất lại bày la liệt hồ sơ.
Dư Hoan hỏi – Rốt cuộc em đã làm gì?
– Chẳng phải chị bảo nếu em rảnh thì dọn dẹp những hồ sơ cũ, bỏ vào kệ mới à… – Thẩm Dật Lâm giải thích.
– Em cứ nghĩ nếu em sắp xếp lại đống hồ sơ đó theo bảng chữ cái thì sẽ dễ dàng tìm thấy hồ sơ cũ hơn, nhưng sau khi em lôi hết ra mới phát hiện em đã làm rối tung lên… Cậu ta chỉ tay xuống đất.
Dư Hoan đau đầu đỡ trán, may mà giờ này hầu hết luật sư đã về rồi.
Cô thở hắt ra – Ừm, chị biết rồi, để chị đi lấy bản danh sách, lát nữa chị với em cùng nhau sắp xếp lại đống hồ sơ này lại lần nữa, càng nhanh càng tốt.
Cậu ta vội nói – Chị cứ đưa bản danh sách cho em là được rồi ạ, để em tự… – Một mình em làm phải mất bao lâu mới xong?
– Dư Hoan lườm cậu ta.
– Nếu sáng mai có người tới tìm hồ sơ thì sao đây?
Thẩm Dật Lâm còn định nói gì nữa – Em… Dư Hoan cướp lời cậu ta – Mau phân loại hồ sơ đi, để chị đi lấy bản danh sách.
Sau khi Dư Hoan cầm bản danh sách về, hai người bắt đầu xem xét hồ sơ, chiếu theo danh sách mà xếp lên kệ.
Hồ sơ thật sự quá nhiều, chẳng bao lâu Thẩm Dật Lâm đã ngồi luôn xuống sàn nhà.
… Cậu ta vừa đối chiếu danh sách vừa tìm hồ sơ ôm vào lòng, lẩm bẩm – Chỗ này xếp theo chữ A trước… Dư Hoan mặc váy không tiện ngồi bệt, đành cứ đi giày cao gót mà khó khăn ngồi xổm xuống.
Thẩm Dật Lâm thấy thế bèn nói – Hay là chị đọc tên hồ sơ để em tìm, sau đó em đưa chị bỏ lên kệ nhé.
Cậu ta giơ tờ danh sách ra rồi hất cằm với cô, ý bảo sau lưng cô có cái ghế.
Dư Hoan thấy cậu ta kiên trì giơ tay thì nhận lấy tờ danh sách, đứng dậy ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Hai người tất bật suốt hai tiếng, cuối cùng chồng hồ sơ cũng vơi một nửa.
Lúc này đã qua giờ tan tầm từ lâu, ngoài trời tối mịt, mấy tòa nhà cao tầng gần đó đều lên đèn rực rỡ.
Dư Hoan thấy cần phải tăng ca, bèn móc điện thoại ra gọi cơm hộp, vừa ấn nút mở thì thấy có tin nhắn đến, là Cao Yến gửi hỏi “Tối nay em có kế hoạch gì không?” Ơ.
Đáng lẽ có.
Dư Hoan hồi âm, chụp mớ hồ sơ hỗn độn dưới đất rồi nhắn tiếp “Nhờ phúc cháu anh mà em đang phải tăng ca đây này.” Dường như chỉ một giây sau, bên kia đã nhắn lại “Dật Lâm gây rắc rối à?” Dư Hoan tiếp tục trả lời “Cũng không tính là rắc rối, chỉ làm rối tung hồ sơ thôi.” Đợi một lát không thấy bên kia nhắn nữa.
Thẩm Dật Lâm bỗng ngẩng lên hỏi – Bạn trai ạ?
Dư Hoan ngơ ngác – Hả?
– Em thấy chị nhìn chằm chằm điện thoại.
– Thẩm Dật Lâm hỏi lại.
– Bạn trai chị nhắn à?
– Không phải, là tin nhắn của một người bạn thôi.
– Dư Hoan ấn mở ứng dụng đặt cơm.
– Với tốc độ này thì chắc mình phải tăng ca thêm lát nữa, chị gọi cơm hộp đây, em muốn ăn gì?
– Cơm hộp ạ… – Thẩm Dật Lâm liếc nhìn màn hình.
– Gì cũng được ạ.
Hai người lại bận bịu thêm hơn một tiếng nữa, đến gần chín giờ cuối cùng