Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

hốt.
Một bàn tay nhỏ bé trắng nõn xoa xoa sữa t̸h̵ιt̸ đầy đặn, Lục Căng Nhan theo bản năng ước lượng, ngay cả chính cô cũng cảm thấy thật lớn nha.
Vừa xoa cô vừa vô thức ngẩng đầu, thình lình nhìn vào hai mắt sâu thẳm của người đàn ông trong gương.
Bốn mắt nhìn nhau, im lặng không tiếng động.
Ngay sau đó, Lục Căng Nhan kinh hãi thất sắc, tiện tay cầm lên một cái váy tяên giá che khuất chính mình, "Cố Thương Tự!
Anh vào lúc nào?!" Bộ dáng kia tựa như một con mèo nhỏ đang giậm chân.
Thứ cô tiện tay cầm chính là một bộ lễ phục màu đen, vải vóc bằng tơ tằm như có như không che đôi gò bồng đảo đầy đặn trước ngực cô, càng tôn lên thân thể trắng chói mắt của cô.
Ánh mắt Cố Thương Tự thâm sâu, anh ngồi xuống sô pha, chậm rãi nói: "Không vội, em có thể từ từ." Lục Căng Nhan nhịn rồi lại nhịn, "Cố Thương Tự, có cần tôi nhắc nhở anh không?
Chúng ta đã ở riêng rồi!" Anh lại ngồi ở chỗ này nhìn cô thay quần áo, có thích hợp không?!
Bụi thuốc giữa ngón tay đã tích tụ rất lâu, Cố Thương Tự rốt cuộc hạ mình quy hàng hít một hơi.
Cách làn khói lượn lờ, anh thản nhiên mở miệng: "Bởi vì Cố Diệp?" Lục Căng Nhan sửng sốt, biết anh hiểu lầm, nhưng cô cũng lười phí nhiều lời giải thích, chỉ xoay người đưa lưng về phía anh nói: "Tóm lại ngày mai anh nhớ gửi đơn ly hôn cho tôi." Yên lặng không tiếng động.
Ngay lúc Lục Căng Nhan đang chờ, phía sau mới truyền đến giọng nói hờ hững của Cố Thương Tự: "Ngày mai tôi phải bay một chuyến đến Nam Phi." Lục Căng Nhan phút chốc quay đầu lại.
"Giữa chúng ta, quả thật tồn tại một ít vấn đề." Cố Thương Tự kéo cái nút thắt Windsor tinh xảo cầu kỳ, "Là anh sai." Anh đứng lên, cụp mắt nói: "Chuyện ly hôn không cần nhắc lại, chờ anh trở về." "Lúc trước đã nói rõ ràng không phải như vậy!" Lục Căng Nhan trong nháy mắt nổi giận: "Cố Thương Tự, sao anh có thể nói không giữ lời?!" Cố Thương Tự không tranh luận không giải thích, chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Cô ghét nhất chính là bộ dạng vĩnh viễn bình tĩnh tự kiềm chế của anh, thật giống như không ai có thể ảnh hưởng đến anh, dù cho là kẻ nào cũng đều không thể đi vào trong lòng anh.
Sự tức giận tích lũy được từ lâu khiến cô nói không nên lời: "Tôi chán ghét anh!" Hầu kết Cố Thương Tự lăn lộn, giọng nói không còn bày mưu nghĩ kế như ngày xưa, lộ ra một tia tối nghĩa: "Anh biết." Lúc này Lục Căng Nhan tuyệt đối sẽ không nghĩ tới, đây sẽ là cuộc đối thoại cuối cùng giữa cô và Cố Thương Tự.
Ba ngày sau, cô nhận được tin Cố Thương Tự gặp tai nạn máy bay.
Anh chết rồi.
"Thưa phu nhân, máy bay của tiên sinh đã gặp tai nạn khi bay qua Đại Tây Dương..." "Tiên sinh bởi vì vội vã trở về, đổi vé máy bay...
235 hành khách tяên máy bay...
Không ai sống sót..." Nghe được tin dữ này, tяên người Lục Căng Nhan thậm chí còn mặc áo ngủ sáng sớm, tяên bàn trước mặt cô bày một ly cà phê nóng hổi, cô đang ngồi trong sân biệt thự của Cố Thương Tự dùng bữa trưa.
Đã là đầu xuân, tường vi, nguyệt quý, hải đường trong sân đều tranh nhau nở nụ khoe sắc, khẩn cấp muốn chủ nhân dừng chân thưởng thức.
Nhìn khu vườn đầy hoa, Lục Căng Nhan đột nhiên cảm thấy vô cùng khổ sở, rõ ràng người kia so với cô càng có tư cách đứng ở chỗ này thưởng thức những bông hoa này!
Cô đột nhiên nhớ tới cuộc đối


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡