Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

cảm giác được xa xa trong yến sảnh đang ăn uống linh đình, ca múa vui vẻ.
Hôm nay là ngày trọng đại tròn 70 năm thành lập tập đoàn Cố thị dưới trướng nhà giàu nhất thành phố Giang, làm nữ chủ nhân, Lục Căng Nhan phải nhanh chóng vào trong.
Hơn mười phút trước lễ phục của cô không cẩn thận dính bơ, cô vốn định lười biếng đến toilet xem có thể rửa sạch hay không, không ngờ lại ɖu.ng phải người ta nói nhảm.
Vì hận người nên quên béng chuyện giặt quần áo.
Quên đi, lại đổi bộ khác.
Lục Căng Nhan đang định đi vào phòng nghỉ, không ngờ một bóng người cao lớn đột nhiên từ góc tường bên cạnh cô đi ra.
Cố Diệp?
Người tới mặt mày anh tuấn, ánh mắt không thuần phục, chính là đối tượng "xì căng đan" của Lục Căng Nhan, cháu trai lớn của chồng cô.
Ánh mắt Cố Diệp lướt qua vai Lục Căng Nhan, gắt gao nhìn chằm chằm hai vị khách nữ vừa đỡ nhau từ toilet đi ra.
Chịu không nổi ánh mắt đe dọa của đại thiếu gia, dưới chân hai người lảo đảo, thiếu chút nữa đồng loạt ngã chó gặm bùn.
Lục Căng Nhan lập tức đã biết, chuyện bát quái trong toilet cũng bị Cố Diệp nghe thấy.
Cô vỗ vỗ vai anh, vừa đi vừa nói: "Không chặn được miệng người khác, đứng thẳng không sợ bóng nghiêng, đừng để ý là được." Cố Diệp muốn nói lại thôi.
Đi theo phía sau cô một hồi, anh mới thấp giọng nói thầm một câu: "Nếu như, thân thể của anh cũng không chính trực." "Hả?" Lúc này, Lục Căng Nhan vừa vặn đi tới cửa phòng nghỉ riêng của cô, tiếng mở cửa đúng lúc nhấn chìm giọng Cố Diệp.
Thật sự không có thời gian, cô không có tâm trí quản Cố Diệp nữa, trực tiếp mở cửa đi vào.
Nhìn cánh cửa đóng chặt trước mắt, Cố Diệp đột nhiên nổi lên cảm giác không cam lòng mãnh liệt, anh giơ tay định đẩy cửa, nhưng đúng lúc này...
"Cố Diệp." Phía sau chợt vang lên một giọng nam lãnh đạm.
Trong nháy mắt cả người Cố Diệp cứng ngắc.
Anh chậm rãi quay đầu lại, thấy Cố Thương Tự không biết lúc nào đứng ở phía sau anh.
Người chân chính cầm quyền tập đoàn Cố thị là Cố Thương Tự, hơn ba mươi tuổi, nhã nhặn nho nhã, toàn thân tяên dưới tràn ngập khí chất của bậc vương giả.
Hai loại khí chất mâu thuẫn kỳ dị bất dung này lại hài hòa ở tяên người anh, tạo thành mị lực độc nhất vô nhị của Cố Thương Tự.
Cố Diệp ngày thường không sợ trời không sợ đất, bất giác thấp giọng kêu một tiếng: "Chú." Cố Thương Tự mặc một bộ âu phục màu đen tinh tế, một tay anh đút túi, lộ ra một chiếc đồng hồ Tourbillon đắt tiền tяên cổ tay.
Tay kia kẹp một điếu thuốc, khói mù nhàn nhạt tràn ngập, khiến ánh mắt anh càng thêm xa cách, "Nơi này không phải nơi cháu nên tới." Cố Diệp trong nháy mắt cảm thấy mình bị vũ nhục, cảm giác không cam lòng vừa rồi khi trơ mắt nhìn Lục Căng Nhan đi vào phòng nghỉ lần nữa xông lên đầu, "Là cháu quen cô ấy trước!" Anh cứng cổ nói.
"Cho nên?" Cố Thương Tự nhướng mí mắt nhìn anh, "Bây giờ cháu đi vào, sẽ chỉ khiến cô ấy rơi vào mấy tin đồn nhảm." Dứt lời, mặc kệ sắc mặt cứng ngắc của Cố Diệp, Cố Thương Tự trực tiếp đẩy cửa phòng nghỉ ra đi vào.
Trong phòng nghỉ, Lục Căng Nhan đang thay đồ trước gương.
"Xoẹt..." một tiếng khóa sau lưng bị kéo ra, lễ phục cao quý màu đỏ rượu lúc này trượt xuống theo thân thể trắng nõn của cô.
Làn da của cô trắng như tuyết, trước nhô sau vểnh, tỉ lệ hoàn mỹ.
Chỉ là ngực bị siết đến hoảng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡