⬅ Trước Tiếp ➡

râu quai nón mờ xanh.
Trong ánh sáng mờ ảo, chúng tạo nên những bóng râm bảng lảng, mang vẻ phong trần và đầy quyến rũ.
Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt tràn ngập dục vọng như muốn lột sạch quần áo trên người cô, khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Bóng hình cô phản chiếu trong đồng tử anh ẩn hiện, dường như có thể bị dục vọng của anh nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Không gian và thời gian như bị bóp méo, cô có ảo giác mình bị mắc kẹt trong sự cám dỗ đầy sắc dục này, hoang đường, quái đản và đầy kinh hãi.
Giữa hai người như đặt một chiếc lò sưởi, không khí trở nên khô nóng, nhiệt độ càng lúc càng cao.
Gò má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh như đóa hoa còn vương sương sớm, khiến người ta không khỏi xót thương.
Giây tiếp theo, anh đưa tay chạm lên mặt cô.
Cô theo bản năng nghiêng đầu muốn né tránh, nhưng động tác của anh cực nhanh, lòng bàn tay lập tức áp sát bên má, mạnh mẽ cố định đầu cô không cho trốn thoát.
Làn da cô như trứng gà bóc, trắng nõn, mịn màng và căng mọng.
Anh vuốt ve má cô với một niềm rung động khó tả, cảm nhận kỹ lưỡng sự mịn màng, mềm mại dưới đầu ngón tay, rồi lại trượt dần lên phía trên chạm vào vành tai.
“Lúc nãy, tại sao cô lại bỏ đi?” Trong mắt anh hiện lên vài tia máu, anh hỏi dồn dập, huyết quản bên thái dương đập liên hồi như sắp nổ tung.
Đầu óc Đỗ Bội Kỳ mơ màng, không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo.
Cơn say tràn tới khiến cô lảo đảo như lá khô trước gió.
Trong cơn mê muội, cô cảm thấy mình như bước sang một không gian khác, nơi cô và anh đang ôm chặt lấy nhaụ Mất một lúc lâu cô mới tìm lại được giọng nói của mình “Tôi...
tôi đi vệ sinh.” “Cô đang tránh mặt tôi?” Anh một mực đổ lỗi cho cô, hơi thở phả ra nồng nặc mùi rượu, lướt nhanh qua cánh mũi cô.
Cô không dùng nước hoa, trên người tự tỏa ra một làn hương thanh khiết nhạt nhòa, như từ tận sâu trong da thịt phát ra, thơm ngát và thuần khiết.
Mùi hương ấy quẩn quanh nơi đầu mũi anh, từ từ thấm vào các giác quan, bắt giữ thần trí anh.
Những sợi tóc mai còn vương mùi dầu gội khiến anh cảm thấy thật chân thực, chân thực đến mức ngỡ như trong tầm tay, chân thực đến mức khiến con tim lỗi nhịp.
Anh vô thức tựa sát vào người cô.
“Tôi...” Đỗ Bội Kỳ hơi ngơ ngác, há miệng định giải thích nhưng lại chẳng biết nói thế nào cho phải.
“Cô nợ tôi, phải bù đắp cho tôi.” Tay anh đặt lên eo cô, mơn trớn dọc sườn, cả người anh như kẻ vô lại cứ thế cọ xát vào người cô.
Tại sao cô rời đi lại là nợ anh?
Đây rõ ràng là hai chuyện khác nhau hoàn toàn mà?
Đỗ Bội Kỳ cuối cùng cũng hiểu ra, anh ta say rồi, bắt đầu giở thói trẻ con.
Không muốn tranh lý lẽ với một kẻ say rượu, cô cố gượng dậy nói một câu hoàn chỉnh “Tôi ra ngoài trước đây.” Cô quay người, đặt tay lên nắm cửa chuẩn bị mở.
“Không được đi.” Trần Cảnh Ân chộp lấy tay cô, ấn chặt xuống, nhất quyết không cho cô vặn nắm cửa.
Giây tiếp theo, cơ thể anh áp tới, ép cô lên cánh cửa.
Cả hai đều không nói gì.
Mặt cô áp vào mặt kính cửa sổ, cảm nhận được sự mát lạnh nhàn nhạt.
Cửa sổ phản chiếu ánh đèn laser ngũ sắc rực rỡ khiến mắt cô cay xè, giống như đang nhìn vào một chiếc


⬅ Trước Tiếp ➡