⬅ Trước Tiếp ➡

nhớ lại, nhưng dù có vắt óc suy nghĩ thế nào cũng không tài nào nhớ ra được.
Đôi mắt anh càng lúc càng tối sầm lại, phủ lên một màu sắc tình dục đậm nét, như một đại dương đen kịt bỗng chốc nổi cơn giông bão, cuộn lên những lớp sóng thần tràn về phía cô.
Nhịp thở của cô tăng nhanh gấp bội, nhìn anh, cô cảm thấy có chuyện gì đó đã vượt ra ngoài nhận thức, đã đi chệch khỏi quỹ đạo rồi.
Chuông cảnh báo trong đầu reo vang, bản năng nhận diện nguy hiểm thôi thúc cô rút lui.
“Tôi đi vệ sinh một lát.” Đỗ Bội Kỳ “vút” một cái đứng dậy, chộp lấy chiếc túi nhỏ trên sofa, vội vã rời khỏi chỗ ngồi.
Tay của Trần Cảnh Ân dừng lại giữa không trung, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng lưng cô.
Trong đáy mắt đen thẳm lóe lên một tia sắc sảo khó nhận ra.
Đỗ Bội Kỳ chạy như bán sống bán chết về phía nhà vệ sinh, lao vào một buồng nhỏ rồi chốt cửa lại.
Cuối cùng cũng an toàn rồi.
Cô vỗ ngực tự trấn an mình, không ngừng thở hắt ra, dùng tay quạt gió, xoay vòng trong không gian chật hẹp.
Sau khi hít sâu vài chục lần, cô mới dần dần bình tĩnh lại được.
Bước ra khỏi buồng vệ sinh, Đỗ Bội Kỳ đi đến bồn rửa mặt, mở vòi nước rồi vốc nước tạt lên mặt.
Cảm giác mát lạnh ập đến nhưng chẳng thể giúp cô tỉnh táo hơn, đầu óc vẫn là một mảnh mơ hồ.
Cô biết mình đã uống quá nhiều, đại não đã bắt đầu mất kiểm soát hành vi.
Lau khô mặt, cô lôi mỹ phẩm ra định dặm lại lớp trang điểm nhưng loay hoay mãi không xong.
Trong gương dường như có hai bóng người không ngừng lắc lư qua lại, khiến cô chẳng biết phải tô vẽ vào đâụ Nỗ lực hồi lâu, cuối cùng cô đành bỏ cuộc, loạng choạng bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Bên ngoài là một dãy hành lang dài và hẹp, tiếng nhạc truyền tới vang vọng trong lối đi, nghe mơ hồ và ù ù bên tai.
Mí mắt nhảy loạn, cô nheo mắt nhìn về phía cuối hành lang, nơi ánh đèn neon nhấp nháy đủ sắc màu xanh đỏ tím vàng, chẳng rõ là màu gì.
Đứng một hồi lâu, Đỗ Bội Kỳ mới trấn tĩnh lại được tinh thần, chậm rãi bước ra ngoài.
Bước chân cô hẫng hụt như đang giẫm lên mây, nhẹ bẫng tênh.
Khi đi ngang qua một căn phòng chứa đồ, cửa bỗng mở toang, một luồng sức mạnh kéo tuột cô vào bên trong.
Cạch Cửa đóng sầm lại, luồng khí tạt thẳng vào mặt.
Chuyện gì vậy?
Cô sợ hãi đến mức căng cứng cả người như chim sợ cành cong, nhận ra mình bị khống chế, đang định kêu cứu thì một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi.
Một mùi hương đầy lôi cuốn, tựa như hoang mạc dưới ánh hoàng hôn, tỏa ra hơi thở của vùng hoang dã nồng nàn và sâu thẳm, trộn lẫn với gỗ đàn hương và hổ phách, mang theo một sự mê hoặc khác lạ.
Sauvage, chính là Trần Cảnh Ân.
Cô nhanh chóng thả lỏng người, không ngờ anh ta lại chạy đến đây, làm cô sợ chết khiếp.
Trong phòng không có ai khác, cũng không bật đèn, tối om om.
Cửa sổ kính hắt vào chút ánh sáng mờ nhạt làm dáng người anh trông cao lớn lạ thường, đứng sừng sững trước mặt cô như một bức tường.
Cô thầm đoán không biết anh trốn trong này làm gì.
Cô cao 1m66, hôm nay diện thêm giày cao gót nên cao hơn hẳn ngày thường, tầm mắt vừa vặn nhìn thấy môi anh.
Hình dáng đôi môi anh rất rõ nét, đầy đặn và gợi cảm, xung quanh là những lọn


⬅ Trước Tiếp ➡