Chương 17
dịu dàng hỏi: "Bị dọa sợ rồi sao?" Anh thu lại vẻ lạnh lùng tяên người, hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng vừa rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt đen thẳm của anh như một hồ nước chứa đầy thâm tình, phản chiếu vẻ mặt ngỡ ngàng của cô.
Cô thừa biết vì sao Tạ Cẩn Hoài tức giận.
Không phải vì cô, mà là vì thể diện của anh.
Câu mắng "mù mắt chó" kia chẳng phải đang ám chỉ việc đánh chó cũng phải ngó mặt chủ hay sao?
Ở một sự kiện hội tụ toàn giới thượng lưu như thế này, người phụ nữ của Tạ Cẩn Hoài anh lại bị một kẻ tôm tép quấy rối tình dục công khai, chuyện truyền ra ngoài sẽ chỉ biến nhà họ Tạ thành trò cười.
Cô định thần lại, lắc đầu: "Không có." "Anh đưa em về." Anh ôm vai cô bước đi.
Nam Vãn Tinh giơ chiếc túi xách trong tay lên, cố gắng kháng nghị: "Bà nội bảo em tới để đấu giá chiếc vòng." "Mấy chuyện này em không cần phải bận tâm." Anh mất kiên nhẫn giật lấy chiếc túi từ tay cô, giọng điệu cũng trở nên bực dọc.
Trước đây cô chưa bao giờ thích tham gia những sự kiện thế này, hôm nay lại tha thiết muốn ở lại như vậy, lẽ nào là vì Chu Dữ Bạch cũng đến?
Nam Vãn Tinh gần như bị Tạ Cẩn Hoài kéo đi xềnh xệch.
Quả nhiên, anh cho rằng cô làm mất mặt anh, nên mới vội vàng muốn tống khứ cô về nhà.
Trợ lý thân cận của anh là Trịnh Tiền chạy tới đưa chìa khóa xe: "Tạ tổng, phu nhân." "A Cẩn!" Một giọng nói ngọt ngào vang lên.
Lục Sơ Ly trong chiếc váy dài màu tím bước ra từ đại sảnh, tяên tay xách một chiếc túi hình ngôi nhà nhỏ màu trắng.
Đây là chiếc túi "Ngôi nhà tuyết đầu mùa" cực kỳ hiếm, giá trị thị trường là 2 triệu tệ, hiện nay có tiền cũng khó mua, cộng thêm chi phí lót tay thì ít nhất cũng phải tốn 3 triệu tệ mới có được.
Cô ta rất hiếm khi thích đồ hiệu, duy chỉ có chiếc túi này là cực kỳ ưng ý.
Kiểu dáng túi rất giống căn biệt thự cô ta sống hồi nhỏ, lúc cô ta vẫn còn là một cô công chúa nhỏ được ba mẹ yêu thương.
Nam Vãn Tinh sực nhớ ra, hôm qua dường như có thấy một hộp quà màu cam đặt ở ghế sau xe của Tạ Cẩn Hoài.
Lục Sơ Ly túm vạt váy chạy chậm tới, hoàn toàn ngó lơ Nam Vãn Tinh, nói với Tạ Cẩn Hoài: "A Cẩn, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, bao giờ anh mới vào?" "Anh..." Tạ Cẩn Hoài cụp mắt nhìn Nam Vãn Tinh, có vẻ do dự.
Gương mặt Lục Sơ Ly thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười nhạt: "Chị Vãn Tinh thấy không khỏe sao?
Anh đưa chị ấy đến bệnh viện đi, em đi một mình cũng được.
Chỉ mong lúc không có anh ở đó, những người kia cũng nể mặt nhường em một chút..." Giọng cô ta nhỏ dần, cuối cùng buông tiếng thở dài nhè nhẹ.
Bàn tay đang cầm chìa khóa xe của Tạ Cẩn Hoài siết chặt lại, gân xanh tяên mu bàn tay càng nổi rõ hơn, lộ ra sắc trắng nhợt nhạt.
Trong ánh mắt Lục Sơ Ly ánh lên vẻ buồn bã, cô ta thì thầm: "Đó là chiếc bình hoa mà lúc sinh thời ba em vẫn luôn mong muốn có được..." Sự do dự của Tạ Cẩn Hoài bị đè bẹp, anh buông tay, nhét lại chìa khóa xe vào tay Trịnh Tiền, lạnh lùng dặn dò: "Đưa phu nhân về nhà." Tạ Cẩn Hoài lại một lần nữa chọn Lục Sơ Ly.
Nam Vãn Tinh đứng bên cạnh như một người ngoài cuộc.
Bề ngoài tuy không bộc lộ gì, nhưng trái tim lại như bị thứ gì đó siết chặt.
Ngoài đau lòng ra, phần nhiều là cảm giác tủi nhục.
Dù không ngẩng đầu lên, cô cũng có thể