Chương 16
đây là lần thứ bao nhiêu người khác nhận nhầm Lục Sơ Ly là Tạ phu nhân nữa.
Cô xốc lại tinh thần, hơi nhấc gấu váy, chuẩn bị bước lên bậc thềm trước khách sạn.
Ngoài việc Tạ lão phu nhân giao phó, cô còn muốn mượn cơ hội tại buổi tiệc này để làm quen với một số nhà đầu tư.
Sự nghiệp cô muốn làm, dựa vào một mình cô là điều không thể.
Cô tuyệt đối sẽ không vì đôi cẩu nam nữ này mà phải trốn tránh, từ bỏ sự nghiệp của mình.
"Tiểu thư, cô đi một mình à?
Chỗ ngồi của tôi ở hàng ghế đầu, để tôi đưa cô vào nhé." Một người đàn ông bước đến trước mặt cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sự phập phồng trước ngực cô, hận không thể mọc ra một bàn tay từ trong mắt, nở nụ cười cợt nhả.
Nam Vãn Tinh lạnh lùng liếc gã đàn ông một cái, không nói gì, lách người định vòng qua.
"Người đẹp, giả vờ không nghe thấy là bất lịch sự lắm đấy." Gã đàn ông bước đôi chân dài, lại chắn ngang trước mặt cô.
Mắt cá chân của cô vẫn chưa bình phục hoàn toàn, lại đang mặc váy dạ hội, muốn chạy cũng không thoát.
Ngay lúc cô đang khó xử, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: "Vãn Tinh." Chu Dữ Bạch bước xuống từ ghế lái của chiếc McLaren màu bạc bên đường.
Anh mặc một bộ âu phục được cắt may tỉ mỉ, sống mũi đeo cặp kính gọng kim loại mỏng, tóc mái lòa xòa qua đuôi mày, đôi mắt màu nâu chăm chú nhìn bóng dáng mảnh mai giữa đám đông.
Anh tiện tay ném chìa khóa xe cho nhân viên phục vụ đi cất, rồi sải bước dài đi tới.
Người đàn ông kia chưa kịp nói hết câu, một bóng đen khác đột nhiên xuất hiện trước mặt gã, nhấc chân đạp mạnh một cú tàn nhẫn vào người gã.
"Bốp!" Một tiếng động trầm ɖu.c vang lên, đám đông xung quanh lập tức im bặt.
Gã đàn ông văng ra xa hàng chục mét như một bao tải rách, va vào chậu hoa ở góc tường.
Gã cuộn tròn tяên mặt đất, thổ ra một ngụm máu bọt.
Không biết vì đau đớn hay sợ hãi, hai hàm răng gã đánh bò cạp liên hồi nhưng không thốt nổi nửa chữ.
Mấy vị danh gia vọng tộc đứng gần đó đều quay mặt đi không dám nhìn.
Những người có mặt ở đây đều là kẻ quyền thế, thủ đoạn lén lút có bẩn thỉu đến đâu thì ở những dịp thế này, họ vẫn luôn tỏ ra đạo mạo, đường hoàng.
Cách hành xử thô bạo trực diện này của Tạ Cẩn Hoài khiến mọi người vừa thót tim, lại vừa thầm nhủ may mắn vì mình chưa làm ra hành động gì mạo phạm tới Nam Vãn Tinh.
Không ngờ Tạ Cẩn Hoài không chỉ tàn nhẫn quyết đoán tяên thương trường, mà ngoài đời thực cũng là một Diêm Vương sống!
"Mù mắt chó rồi sao, mày cũng xứng nói chuyện với cô ấy à?!" Tạ Cẩn Hoài diện bộ vest đen, cổ áo sơ mi bên trong phanh ra tùy ý, luồng khí tức toát ra quanh người lạnh lẽo như băng giá.
Nếu không phải đang ở nơi công cộng, anh thật sự muốn móc mắt tên khốn này.
Cô ấy trông giống phu nhân của Chu Dữ Bạch ở điểm nào cơ chứ?!
Anh cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, phủi phủi lớp bụi không tồn tại tяên người, cụp mắt ra lệnh: "Xử lý đi." Không biết từ đâu mấy tên vệ sĩ lao ra, xách tay chân gã đàn ông lôi đi như khiêng một con lợn chết.
Chu Dữ Bạch đứng ngay bên cạnh, bàn tay buông thõng nắm chặt thành quyền.
Anh vẫn chậm một bước.
Sự giáo dục từ nhỏ của gia đình khiến anh không thể phản ứng bằng bạo lực như vậy được.
Khóe mắt Tạ Cẩn Hoài lướt qua khuôn mặt Chu Dữ Bạch, anh cố ý giơ tay ôm lấy vai Nam Vãn Tinh,